Ngày 28/8/2010, Thánh lễ phong chức Phó tế cho 6 tân phó tế tại Dòng Chúa cứu thế Sài Gòn, 38 Kỳ Đồng do Đức Cha Micae tấn phong.
Cũng gần đây, khi phong chức linh mục tại đây, có hai vị không được nhà nước đồng ý, vì vậy có Đức cha đã ngại ngần không dám nhận phong chức dù đã nhận lời. Đức cha Micae đã phong chức cho các linh mục này. Sau đó, một số cuộc gặp gỡ của cán bộ với ngài và ngài đã có ý kiến.
Mời quý vị đọc và nghe bài chia sẻ của ĐC Micae trong lễ Tấn phong phó tế ngày 28/8/2010:
Cách đây hai tháng tôi phong chức cho 9 anh em linh mục ở đây, trong đó có hai anh em không được sự chấp thuận của ‘xã hội’. Sau đó chúng tôi có dịp gặp gỡ những vị liên hệ, hôm nay tôi cũng chia sẻ với cộng đoàn một chút không ngoài mục đích để mỗi người chúng ta ý thức rằng chúng ta có ơn gọi, có sứ mạng loan báo Tin Mừng. Khi tôi trình bày ở đây tôi trình bày với tư cách là một người công dân hết lòng với quê hương đất nước này và trong mỗi trường hợp tôi làm thì tôi đặt quyền lợi của quê hương đất nước trên tất cả. Nhưng mà tôi cũng xác tín rằng quyền lợi của quê hương đất nước cũng là quyền lợi của Giáo hội, cũng là quyền lợi của mỗi người chúng ta.
Vì thế trước và sau khi truyền chức tôi có dịp gặp gỡ và trình bày với các vị liên hệ rằng bí tích là của Hội Thánh và truyền chức Thánh cho các tiến chức bên Giáo hội Công giáo làm rất thận trọng. Sau nhiều ngày đào tạo, tìm hiểu, điều tra, tham khảo ý kiến cũng như lời cầu nguyện của không riêng một người mà của cả Hội Thánh. Vì thế khi tôi nói chuyện với cá vị liên hệ tôi cũng nói đây là điều mà cần phải tôn trọng lẫn nhau. Trong các tổ chức, có những phạm vi, lãnh vực mà chúng ta phải tôn trọng không có giơ tay dài quá đụng đến nhau. Chúng ta cần phải nói để cho mọi người hiểu và giúp cho nhau mỗi ngày hiểu nhau hơn. Nhất là trong hoàn cảnh đặc biệt rất tế nhị, nhảy cảm của Việt Nam chúng ta. Tôi nghĩ rằng mỗi chúng ta cần phải nói lên để giúp nhau ngày càng hiểu nhau và biết tôn trọng lẫn nhau có như thế thì mới có thể gọi là yêu nước, yêu đồng bào, xây dựng cách thiết thực.
Cụ thể mỗi khi gặp khó khăn tôi nhớ lại câu chuyện cổ tích mà tôi có nhiều dịp nói lên với quý vị ở trung ương cũng như địa phương trên văn bản cũng như là qua cuộc nói chuyện và qua giảng dạy. Hôm nay tôi xin chia sẻ với cộng đoàn, tôi nghĩ rằng đây là một cách để chúng ta cùng nhau suy nghĩ để làm sao để cho mọi người khi tiếp cận với chúng ta ngày càng sát gần nhau hơn để cùng xây dựng dất nước Việt Nam thân yêu chúng ta. Tôi nhớ câu chuyện cổ tích thế này: Một hôm môn đệ hỏi thầy: thưa thầy, hạnh phúc là gì? Tự do là gì? Ông thầy không trả lời. Mấy ngày sau nhà hiền sĩ gọi người đệ tử đi chơi, đến nhại mồ hôi rồi nhảy xuống khúc sông tắm. Khi đang tắm vui vẻ mát mẻ, nói chuyện trời đất mông lung. Thì ông thầy bất thình lình túm tóc của người học trò dí xuống, nó ngộp thở nó ngoi lên. Dí xuống lần thứ hai, nó ngộp thở nó ngoi lên. Ông thầy dí lần thứ ba nó gần chết, nó đạp ổng một cái. Ông thầy buông nó ra, nó ngoi lên, ông thầy hỏi: Con đã hiểu hạnh phúc là gì chưa? Tự do là gì chưa?
Và tôi nói, người có niềm tin tôn giáo cũng như anh đệ tử kia vậy. Người có niềm tin tôn giáo cũng tha thiết được sống với niềm tin của mình. Hễ ai mà ép buộc thì chịu không nổi. Ép lần thứ nhất ráng chịu. Ép lần thứ hai cũng ráng mà chịu. Ép lần thứ ba thì chúng tôi cũng phải đạp (tràng pháo tay dài). Mà khi đạp như thế thì xin đừng ai hiểu là chúng tôi phản động hay là âm mưu lật đổ chính quyền hay diễn tiến này nọ […] Không có đâu, chỉ có muốn thở (…) thôi (tràng pháo tay dài)…
Nhiều khi chúng ta không gặp gỡ nhau hay là nói xa nói gần dễ bị hiểu lầm nhau. Và khi gặp gỡ thì cứ nói thật, nói thẳng với nhau đi, nói một cách chân tình và bác ái. […] đây là một cách mình xây dựng quê hương đất nước một cách hữu hiệu, cụ thể nhất. Hôm nay tôi tới Hội dòng, tôi tới với tư cách là một người yêu đồng bào, yêu nước, yêu quê hương. Và tôi cũng cố gắng làm tất cả những gì để giúp cho mỗi người chúng ta hiểu nhau, gần gũi nhau để cùng xây dựng quê hương đất nước này. Chính vì thế, một lần nữa tôi xin cám ơn cha Giám Tỉnh, cám ơn anh chị em. Tôi tỏ bày một chút tâm với anh chị em hy vọng rằng với ơn Chúa Thánh Thần giúp đỡ, mỗi người chúng ta có thể chu toàn sứ mạng của mình một cách tốt đẹp nhất đó cũng là một cách phục vụ quê hương tốt đẹp nhất.
Cám ơn anh chị em.
+ Micae Hoàng Đức Oanh, Gm. Kontum
"The Church invites all her members to be loyally committed to building a just, supportive and fair society. Giáo Hội mời gọi mọi phần tử của mình dấn thân cách trung thành nhằm xây dựng một xã hội công bằng, liên đới và bình đẳng." -Pope Benedict XVI's address to Vietnamese Bishops on their "Ad Limina"
Tuesday, August 31, 2010
Sunday, August 8, 2010
Phân Hóa
Hiện tình Hội Thánh Việt Nam có ánh sáng và cũng có bóng tối. Một bóng tối, mà tôi cho là nguy hiểm nhất, chính là sự phân hoá.
Sự phân hoá thường xảy ra trong mọi thời. Nhưng nay nó đang trở nên nặng nề và lan rộng.
Nguyên nhân
Mỗi người là một cấu trúc riêng, về sinh lý, tâm lý và tinh thần. Cấu trúc riêng đó làm nên tính tình riêng. Tính tình riêng người này ngả mạnh về khuynh hướng này. Tính tình riêng người kia lại nghiêng chiều về hướng kia. Bá nhân bá tính. Mỗi người có những phần riêng tư của mình.
Ngoài ra, mỗi người là một lịch sử. Một lịch sử, mà nhiều giai đoạn. Mỗi giai đoạn đều mang theo những biến cố riêng. Mỗi biến cố đều để lại dấu vết, gây nên những chuyển biến trong con người, từ tình cảm đến tư tưởng. Với những chuyển biến đó, lịch sử của từng giai đoạn tác động không ngừng đến toàn thể con người từ sức khoẻ thể xác, đến sức khoẻ tâm linh, làm nên một động lực riêng.
Hơn nữa, nền giáo dục, phong hoá và nếp sống của tập thể hoặc giai cấp cũng ảnh hưởng nhiều đến tư duy của mỗi người, khiến họ có thể có những chọn lựa riêng, không giống những người khác.
Chính nhu cầu sống của mỗi người cũng thường phát sinh ra những tình cảm, ước muốn và tư tưởng riêng. Thí dụ để sống thì phải đấu tranh. Để đấu tranh có hiệu quả, thì phải phe phái, mưu cơ, đôi khi cần có lãnh tụ. Do đó mà họ có những chủ trương, đường lối riêng.
Trên đây chỉ là tóm lược rất vắn một số nguyên nhân thường dẫn tới phân hoá trong cộng đoàn.
Bây giờ, với cái khung đó, chúng ta nhìn vào Hội Thánh Việt Nam.
Chúng ta thấy mỗi miền Bắc, Trung, Nam đều có những nét riêng. Cũng thế, mỗi giáo phận cũng có những nét riêng. Nói bạo một chút, thì mỗi giáo xứ cũng có những nét riêng. Mỗi tổ chức, mỗi nhóm cũng có những nét riêng. Mỗi nơi có lịch sử riêng của mình, với những hoàn cảnh riêng, với những nhu cầu riêng, với những tập quán riêng.
Nếu những nét riêng đó là những màu sắc đẹp, bổ túc cho nhau, thì bộ mặt Hội Thánh Việt Nam sẽ rất rạng rỡ. Nhưng nếu xảy ra trường hợp những nét riêng đó quay ra chọi nhau, thậm chí tìm loại trừ nhau, thì đó là phân hoá.
Phân hoá càng sẽ trở nên trầm trọng, khi nó đưa đến những hậu quả xấu.
Hậu quả xấu
Báo động
Đang khi nhiều người vốn nhìn Hội Thánh Việt Nam là Hội Thánh của Đức Giêsu Kitô, thì cũng nhiều người lại nhìn Hội Thánh Việt Nam là Hội Thánh của nhân vật này, nhân vật kia.
Đang khi nhiều người luôn xây dựng đời sống đạo trên nền tảng Phúc Âm, thần học, Công đồng, giáo luật, thì cũng nhiều người lại xây dựng đời sống đạo một cách tuỳ tiện theo ý riêng mình, dựa trên những ý kiến của phe này nhóm nọ.
Đang khi nhiều người coi đời sống nội tâm là cần thiết, thì cũng nhiều người lại bỏ đời sống nội tâm, để chạy theo đời sống bên ngoài một cách mù quáng.
Đang khi nhiều người vốn tu thân theo con đường tu đức Phúc Âm, sống sự từ bỏ mình, vác thánh giá mình, mà theo Chúa, thì cũng nhiều người đang biến đời tu thành một lối sống hưởng thụ, buông thả.
Khi đạo đức đã xuống dốc, thì sự phân hoá sẽ nảy nở mạnh trong đời sống đức tin, đời sống luân lý, đời sống tu trì.
Kinh nghiệm của các nước công giáo lâu năm cho thấy: Khi đạo đức xuống là lúc các thứ giáo phái sai lạc, các phong trào xấu, các thứ chủ nghĩa thế tục tràn vào nội bộ Hội Thánh. Nếu chính lúc đó, hàng giáo phẩm và giáo sĩ lại suy giảm uy tín, thì Hội Thánh sẽ bị phân hoá dữ dội. Chẳng cần chính quyền nào bắt bớ Hội Thánh, mà chính nội bộ Hội Thánh sẽ bắt bớ Hội Thánh.
Ước mong
Vì thế, ước mong tha thiết mà tôi xin gởi tới Đại Hội Dân Chúa là hết sức tránh nảy sinh thêm những phân hoá mới, trái lại hết sức chỉnh đốn lại đời sống đạo đức trong Hội Thánh Việt Nam, nhờ đó, mà bớt đi những phân hoá tai hại.
Hội Thánh Việt Nam chúng ta rất cần tái-Phúc-Âm hoá. Việc đào tạo những người đào tạo phải chăng là một vấn đề ưu tiên cho chương trình tái-Phúc-Âm hoá, để có thể cộng tác với Chúa Thánh Thần một cách có hiệu quả.
Ðức Cha J.B. Bùi Tuần
Sự phân hoá thường xảy ra trong mọi thời. Nhưng nay nó đang trở nên nặng nề và lan rộng.
Nguyên nhân
Mỗi người là một cấu trúc riêng, về sinh lý, tâm lý và tinh thần. Cấu trúc riêng đó làm nên tính tình riêng. Tính tình riêng người này ngả mạnh về khuynh hướng này. Tính tình riêng người kia lại nghiêng chiều về hướng kia. Bá nhân bá tính. Mỗi người có những phần riêng tư của mình.
Ngoài ra, mỗi người là một lịch sử. Một lịch sử, mà nhiều giai đoạn. Mỗi giai đoạn đều mang theo những biến cố riêng. Mỗi biến cố đều để lại dấu vết, gây nên những chuyển biến trong con người, từ tình cảm đến tư tưởng. Với những chuyển biến đó, lịch sử của từng giai đoạn tác động không ngừng đến toàn thể con người từ sức khoẻ thể xác, đến sức khoẻ tâm linh, làm nên một động lực riêng.
Hơn nữa, nền giáo dục, phong hoá và nếp sống của tập thể hoặc giai cấp cũng ảnh hưởng nhiều đến tư duy của mỗi người, khiến họ có thể có những chọn lựa riêng, không giống những người khác.
Chính nhu cầu sống của mỗi người cũng thường phát sinh ra những tình cảm, ước muốn và tư tưởng riêng. Thí dụ để sống thì phải đấu tranh. Để đấu tranh có hiệu quả, thì phải phe phái, mưu cơ, đôi khi cần có lãnh tụ. Do đó mà họ có những chủ trương, đường lối riêng.
Trên đây chỉ là tóm lược rất vắn một số nguyên nhân thường dẫn tới phân hoá trong cộng đoàn.
Bây giờ, với cái khung đó, chúng ta nhìn vào Hội Thánh Việt Nam.
Chúng ta thấy mỗi miền Bắc, Trung, Nam đều có những nét riêng. Cũng thế, mỗi giáo phận cũng có những nét riêng. Nói bạo một chút, thì mỗi giáo xứ cũng có những nét riêng. Mỗi tổ chức, mỗi nhóm cũng có những nét riêng. Mỗi nơi có lịch sử riêng của mình, với những hoàn cảnh riêng, với những nhu cầu riêng, với những tập quán riêng.
Nếu những nét riêng đó là những màu sắc đẹp, bổ túc cho nhau, thì bộ mặt Hội Thánh Việt Nam sẽ rất rạng rỡ. Nhưng nếu xảy ra trường hợp những nét riêng đó quay ra chọi nhau, thậm chí tìm loại trừ nhau, thì đó là phân hoá.
Phân hoá càng sẽ trở nên trầm trọng, khi nó đưa đến những hậu quả xấu.
Hậu quả xấu
- Phân hoá dễ gây nên hoang mang. Rất nhiều người đau xót, không biết đâu là đúng, đâu là sai. Đau xót đôi khi dẫn tới chán nản.
- Phân hoá dễ làm cớ cho nhiều người giảm lòng tin đối với các đấng bậc giữ trách nhiệm soi sáng cho đoàn chiên.
- Phân hoá dễ phát sinh những làn sóng ngầm độc hại. Khi dư luận để tự do trôi nổi, tình hình sẽ dễ bị những người cơ hội, thủ đoạn lợi dụng. Những ai nông nổi sẽ dễ bị lôi cuốn vào đủ thứ suy đoán và bịa đặt.
- Phân hoá làm cho nhiều người mất phương hướng, nhất là mất sự bình an tâm hồn. Họ không còn tập trung vào bổn phận, mà lại chạy theo những tiên tri giả, những thầy dạy giả.
- Phân hoá cản trở việc rao giảng Tin Mừng. Bôi lọ nhau, kết án nhau, loại trừ nhau nơi những người đạo Chúa, đó có phải là dấu chỉ của Tin Mừng hay là phản Tin Mừng?
- Phân hoá ở cấp cao dù chỉ là theo dư luận đồn thổi, sẽ làm cho uy tín của Hội đồng Giám mục Việt Nam bị giảm sút. Vị trí của Hội Thánh trong nước bị rớt xuống một cách thê thảm.
- Phân hoá nguy hiểm nhất không phải là phân hoá trong lãnh vực chính trị, mà là phân hoá trong lãnh vực đạo đức.
Báo động
Đang khi nhiều người vốn nhìn Hội Thánh Việt Nam là Hội Thánh của Đức Giêsu Kitô, thì cũng nhiều người lại nhìn Hội Thánh Việt Nam là Hội Thánh của nhân vật này, nhân vật kia.
Đang khi nhiều người luôn xây dựng đời sống đạo trên nền tảng Phúc Âm, thần học, Công đồng, giáo luật, thì cũng nhiều người lại xây dựng đời sống đạo một cách tuỳ tiện theo ý riêng mình, dựa trên những ý kiến của phe này nhóm nọ.
Đang khi nhiều người coi đời sống nội tâm là cần thiết, thì cũng nhiều người lại bỏ đời sống nội tâm, để chạy theo đời sống bên ngoài một cách mù quáng.
Đang khi nhiều người vốn tu thân theo con đường tu đức Phúc Âm, sống sự từ bỏ mình, vác thánh giá mình, mà theo Chúa, thì cũng nhiều người đang biến đời tu thành một lối sống hưởng thụ, buông thả.
Khi đạo đức đã xuống dốc, thì sự phân hoá sẽ nảy nở mạnh trong đời sống đức tin, đời sống luân lý, đời sống tu trì.
Kinh nghiệm của các nước công giáo lâu năm cho thấy: Khi đạo đức xuống là lúc các thứ giáo phái sai lạc, các phong trào xấu, các thứ chủ nghĩa thế tục tràn vào nội bộ Hội Thánh. Nếu chính lúc đó, hàng giáo phẩm và giáo sĩ lại suy giảm uy tín, thì Hội Thánh sẽ bị phân hoá dữ dội. Chẳng cần chính quyền nào bắt bớ Hội Thánh, mà chính nội bộ Hội Thánh sẽ bắt bớ Hội Thánh.
Ước mong
Vì thế, ước mong tha thiết mà tôi xin gởi tới Đại Hội Dân Chúa là hết sức tránh nảy sinh thêm những phân hoá mới, trái lại hết sức chỉnh đốn lại đời sống đạo đức trong Hội Thánh Việt Nam, nhờ đó, mà bớt đi những phân hoá tai hại.
Hội Thánh Việt Nam chúng ta rất cần tái-Phúc-Âm hoá. Việc đào tạo những người đào tạo phải chăng là một vấn đề ưu tiên cho chương trình tái-Phúc-Âm hoá, để có thể cộng tác với Chúa Thánh Thần một cách có hiệu quả.
Ðức Cha J.B. Bùi Tuần
Sunday, August 1, 2010
Cảm Thông Cùng Giáo Hội
Lm Anrê Đỗ Xuân Quế, OP
Giáo hội chúng ta đang gặp khó khăn và bị chỉ trích. Bên Âu Mỹ, ngượi ta chỉ trích Giáo hội vì tội ấu dâm của một số linh mục tại Ai-len, Đức, Mỹ, Ý. Ở Bỉ, cảnh sát vào khám xét toà giám mục Malines. Ổ Việt Nam từ mấy tháng qua, nhiều người bức xúc, bực bội, phê bình HĐGM và một số chức sắc. Một số bài trên mạng không ngần ngại lên án các hành vi và lời tuyên bố của đức cha này đức cha kia, làm cho nhiều người nghĩ rằng những người phê bình này chuyên môn viết bài chỉ trích một số “các đấng làm thầy” và do đó gây hoang mang, chia rẽ trong Giáo hội.
Đó là dư luận và phản ứng dây chuyền trong dân chúng, còn thực hư thế nào, thiết tưởng cần phải bình tĩnh, tự mình nghe ngóng, kiểm tra xem những điều người ta nói hoặc viết đúng hay sai. Nếu đúng thì nên bình tâm đón nhận và sửa chữa. Nếu sai thì phải mạnh mẽ lên tiếng phản bác. Chỉ nghe nói không thôi thì chưa đủ mà còn phải đích thân rà soát lại. Nhưng dù muốn hay không, cũng phải công nhận rằng chưa bao giờ đời sống trong Giáo hội chúng ta lại bị phơi bày trên mạng truyền thông như lúc này. Những điều phơi bày đó làm cho phần đông trong chúng ta lấy làm nhức nhối, khó chịu và tự nhiên thấy bất bình với những người nói hay viết như thế. Trong vấn đề này, cũng nên phân tích và nhận định để thấy đâu là thiện chí, đâu là ác ý của người ta. Nếu là thiện chí thì không nên để ngoài tai; còn nếu là ác ý thì phải phản bác lại như đã nói ở trên, để bênh vực công lý.
Trước những điều bị coi như là những đòn tấn công do thiện chí hay ác ý, thái độ của người công giáo chúng ta nên như thế nào?
Trước hết, nếu đúng thì chúng ta phải khiêm nhường và can đảm nhìn nhận và xin lỗi, khi cần phải xin lỗi.
Thứ đến, chúng ta không nên hoảng hốt và lo sợ vì không phải bây giờ Giáo hội mới gặp khó khăn và bị chỉ trích. Đã có những thời kỳ Giáo hội gặp các bè rối, như bè rối A-ri-ô thế kỷ IV, chối bỏ thần tính của Chúa Con, thế kỷ X Giáo hội tách làm hai: Giáo hội Đông Phương và Giáo hội Tây Phương, thế kỷ XI, XII Giáo hội sa lầy vì nạn buôn thần bán thánh, con ông cháu cha, thế kỷ XIII bè rối Albigeois ở miền Nam nước Pháp, thế kỷ XVI Giáo hội cải cách của Luther ở Đức và thời Phục Hưng, thế kỷ XVIII Cách Mạng Pháp, thế kỷ XIX Phong Trào Thợ Thuyền, thế kỷ XX chủ nghĩa Cộng Sản và Quốc Xã, thế kỷ XXI thời Hậu Hiện Đại và thuyết Thực Dụng Tiêu Thụ dửng dưng và bài xích tôn giáo.
Giáo hội của chúng ta nguyên uỷ là thánh vì vị sáng lập là Chúa Giê-su, Đấng Chí Thánh và chúng ta, những người lãnh phép Rửa là dân được hiến thánh cũng như Giáo hội là kho tàng tích chứa và phân phát ơn thánh, tuy trong Giáo hội không phải ai cũng thánh dù được gọi để nên thánh (Lumen gentium chương 6). Trong Giáo hội đó có nhiều người thánh, nhưng cũng có nhiều người tội lỗi ở mọi cấp bậc.
Ngoài việc bình tĩnh đón nhận những lời chỉ trích với thái độ khiêm nhường và can đảm, chúng ta lại cần phải kiên định và trung thành: kiên định là người công giáo và trung thành bám chặt vào Giáo hội.
Bà Ida Frederika Gorres, một nữ văn sĩ công giáo người Hà lan có một ông bạn bác sĩ Tin lành. Ông này nặng lời phê bình chỉ trích Giáo hội của bà. Sau khi để cho ông nói, bà bình tĩnh trả lời ông vẻn vẹn có một câu: “Dù vậy, tôi vẫn là công giáo.”
Năm 1971, trong một bài trên tờ Le Monde, cha Hans Kung, một nhà thần học tên tuổi người Thụy sĩ nói tiếng Đức viết rằng tại sao cha không rời bỏ Giáo hội, tuy hồi đó Giáo hội như con thuyền đang bị gió bão đánh tơi bời, bởi phong trào phản kháng và ra đi ồ ạt của các linh mục, tu sĩ nam nữ về thế gian. Cha bảo rằng tôi mà đi trong lúc này thì tôi là một người hèn. Chính lúc này mới là lúc tôi phải ở lại.
Cũng trong thời kỳ này, hai trong bẩy nhà thần học nổi tiếng nhất thế kỷ XX là ĐHY Henri de Lubac, Dòng Tên, và ĐHY Yves Congar, Dòng Đa Minh, viết mỗi vị một cuốn sách. ĐHY de Lubac viết cuốn Une église cassée (Một Giáo hội bị bẻ nát), ĐHY Congar viết cuốn Au milieu de l’orage (Giữa cơn bão táp). Cả hai vị đã dùng tài ba và uy tín của mình để vừa nhìn nhận cơn khủng hoảng vừa tìm cách cứu vớt.
Mới đây, cha Timothy Radcliffe, nguyên bề trên tổng quyền Dòng Đa Minh cũng viết một bài đề là Tôi nên ở lại hay rời bỏ Giáo hội liên quan đến vụ tai tiếng về việc lạm dụng tình dục trẻ em trong hàng giáo sĩ. Trước những vụ tai tiếng như thế, nhiều người công giáo bị chao đảo muốn bỏ đạo hay đổi đạo. Nhưng xét cho cùng, Giáo hội có phải là của loài người đâu. Nếu là của loài người thì Giáo hội đã tiêu biến rồi như bao nhiêu chế độ chính trị, đế quốc và các nền văn minh rực rỡ trước kia. Tuy vậy, người công giáo không được ỷ y là Giáo hội trường tồn vì được Chúa che chở, mà không lo sống cho đúng với chức danh của mình là Ki-tô hữu nghĩa là thuộc về Chúa Ki-tô hay là bạn hữu của Người (Ga 15,14-15).
Bởi thế, thiết nghĩ thái độ người công giáo nên có trong lúc này là tìm hiểu và đón nhận sự thật bất kể từ đâu tới, cũng như chia sớt và cảm thông cùng Giáo hội trong cơn khốn khó, đồng thời cầu nguyện cho Giáo hội thoát cơn bĩ cực, vì qua hành động của Chúa, trong cái rủi có cái may: cái rủi là sự tấn công và lời chỉ trích; còn cái may là thời cơ thanh luyện.
Sau đây, xin mượn lời của cha Timothy để kết luận: “Ngay từ khởi đầu và xuyên suốt lịch sử, thánh Phê-rô vẫn là viên đá lắc lư, nguồn gốc gây vấp ngã, một phiến đá hư nát. Tuy vậy, chính thánh nhân và các đấng kế vị ngài, mà ĐTC Bê-nê-đích-tô XVI, một trong các đấng kế vị ấy là người có nhiệm vụ giữ chúng ta lại với nhau, ngõ hầu vào ngày Phục sinh, chúng ta có thể trở thành chứng tá cho sự chiến thắng của Chúa Ki-tô đối với sức mạnh chia rẽ của tội lỗi.”
Lm Anrê Đỗ Xuân Quế, OP
Giáo hội chúng ta đang gặp khó khăn và bị chỉ trích. Bên Âu Mỹ, ngượi ta chỉ trích Giáo hội vì tội ấu dâm của một số linh mục tại Ai-len, Đức, Mỹ, Ý. Ở Bỉ, cảnh sát vào khám xét toà giám mục Malines. Ổ Việt Nam từ mấy tháng qua, nhiều người bức xúc, bực bội, phê bình HĐGM và một số chức sắc. Một số bài trên mạng không ngần ngại lên án các hành vi và lời tuyên bố của đức cha này đức cha kia, làm cho nhiều người nghĩ rằng những người phê bình này chuyên môn viết bài chỉ trích một số “các đấng làm thầy” và do đó gây hoang mang, chia rẽ trong Giáo hội.
Đó là dư luận và phản ứng dây chuyền trong dân chúng, còn thực hư thế nào, thiết tưởng cần phải bình tĩnh, tự mình nghe ngóng, kiểm tra xem những điều người ta nói hoặc viết đúng hay sai. Nếu đúng thì nên bình tâm đón nhận và sửa chữa. Nếu sai thì phải mạnh mẽ lên tiếng phản bác. Chỉ nghe nói không thôi thì chưa đủ mà còn phải đích thân rà soát lại. Nhưng dù muốn hay không, cũng phải công nhận rằng chưa bao giờ đời sống trong Giáo hội chúng ta lại bị phơi bày trên mạng truyền thông như lúc này. Những điều phơi bày đó làm cho phần đông trong chúng ta lấy làm nhức nhối, khó chịu và tự nhiên thấy bất bình với những người nói hay viết như thế. Trong vấn đề này, cũng nên phân tích và nhận định để thấy đâu là thiện chí, đâu là ác ý của người ta. Nếu là thiện chí thì không nên để ngoài tai; còn nếu là ác ý thì phải phản bác lại như đã nói ở trên, để bênh vực công lý.
Trước những điều bị coi như là những đòn tấn công do thiện chí hay ác ý, thái độ của người công giáo chúng ta nên như thế nào?
Trước hết, nếu đúng thì chúng ta phải khiêm nhường và can đảm nhìn nhận và xin lỗi, khi cần phải xin lỗi.
Thứ đến, chúng ta không nên hoảng hốt và lo sợ vì không phải bây giờ Giáo hội mới gặp khó khăn và bị chỉ trích. Đã có những thời kỳ Giáo hội gặp các bè rối, như bè rối A-ri-ô thế kỷ IV, chối bỏ thần tính của Chúa Con, thế kỷ X Giáo hội tách làm hai: Giáo hội Đông Phương và Giáo hội Tây Phương, thế kỷ XI, XII Giáo hội sa lầy vì nạn buôn thần bán thánh, con ông cháu cha, thế kỷ XIII bè rối Albigeois ở miền Nam nước Pháp, thế kỷ XVI Giáo hội cải cách của Luther ở Đức và thời Phục Hưng, thế kỷ XVIII Cách Mạng Pháp, thế kỷ XIX Phong Trào Thợ Thuyền, thế kỷ XX chủ nghĩa Cộng Sản và Quốc Xã, thế kỷ XXI thời Hậu Hiện Đại và thuyết Thực Dụng Tiêu Thụ dửng dưng và bài xích tôn giáo.
Giáo hội của chúng ta nguyên uỷ là thánh vì vị sáng lập là Chúa Giê-su, Đấng Chí Thánh và chúng ta, những người lãnh phép Rửa là dân được hiến thánh cũng như Giáo hội là kho tàng tích chứa và phân phát ơn thánh, tuy trong Giáo hội không phải ai cũng thánh dù được gọi để nên thánh (Lumen gentium chương 6). Trong Giáo hội đó có nhiều người thánh, nhưng cũng có nhiều người tội lỗi ở mọi cấp bậc.
Ngoài việc bình tĩnh đón nhận những lời chỉ trích với thái độ khiêm nhường và can đảm, chúng ta lại cần phải kiên định và trung thành: kiên định là người công giáo và trung thành bám chặt vào Giáo hội.
Bà Ida Frederika Gorres, một nữ văn sĩ công giáo người Hà lan có một ông bạn bác sĩ Tin lành. Ông này nặng lời phê bình chỉ trích Giáo hội của bà. Sau khi để cho ông nói, bà bình tĩnh trả lời ông vẻn vẹn có một câu: “Dù vậy, tôi vẫn là công giáo.”
Năm 1971, trong một bài trên tờ Le Monde, cha Hans Kung, một nhà thần học tên tuổi người Thụy sĩ nói tiếng Đức viết rằng tại sao cha không rời bỏ Giáo hội, tuy hồi đó Giáo hội như con thuyền đang bị gió bão đánh tơi bời, bởi phong trào phản kháng và ra đi ồ ạt của các linh mục, tu sĩ nam nữ về thế gian. Cha bảo rằng tôi mà đi trong lúc này thì tôi là một người hèn. Chính lúc này mới là lúc tôi phải ở lại.
Cũng trong thời kỳ này, hai trong bẩy nhà thần học nổi tiếng nhất thế kỷ XX là ĐHY Henri de Lubac, Dòng Tên, và ĐHY Yves Congar, Dòng Đa Minh, viết mỗi vị một cuốn sách. ĐHY de Lubac viết cuốn Une église cassée (Một Giáo hội bị bẻ nát), ĐHY Congar viết cuốn Au milieu de l’orage (Giữa cơn bão táp). Cả hai vị đã dùng tài ba và uy tín của mình để vừa nhìn nhận cơn khủng hoảng vừa tìm cách cứu vớt.
Mới đây, cha Timothy Radcliffe, nguyên bề trên tổng quyền Dòng Đa Minh cũng viết một bài đề là Tôi nên ở lại hay rời bỏ Giáo hội liên quan đến vụ tai tiếng về việc lạm dụng tình dục trẻ em trong hàng giáo sĩ. Trước những vụ tai tiếng như thế, nhiều người công giáo bị chao đảo muốn bỏ đạo hay đổi đạo. Nhưng xét cho cùng, Giáo hội có phải là của loài người đâu. Nếu là của loài người thì Giáo hội đã tiêu biến rồi như bao nhiêu chế độ chính trị, đế quốc và các nền văn minh rực rỡ trước kia. Tuy vậy, người công giáo không được ỷ y là Giáo hội trường tồn vì được Chúa che chở, mà không lo sống cho đúng với chức danh của mình là Ki-tô hữu nghĩa là thuộc về Chúa Ki-tô hay là bạn hữu của Người (Ga 15,14-15).
Bởi thế, thiết nghĩ thái độ người công giáo nên có trong lúc này là tìm hiểu và đón nhận sự thật bất kể từ đâu tới, cũng như chia sớt và cảm thông cùng Giáo hội trong cơn khốn khó, đồng thời cầu nguyện cho Giáo hội thoát cơn bĩ cực, vì qua hành động của Chúa, trong cái rủi có cái may: cái rủi là sự tấn công và lời chỉ trích; còn cái may là thời cơ thanh luyện.
Sau đây, xin mượn lời của cha Timothy để kết luận: “Ngay từ khởi đầu và xuyên suốt lịch sử, thánh Phê-rô vẫn là viên đá lắc lư, nguồn gốc gây vấp ngã, một phiến đá hư nát. Tuy vậy, chính thánh nhân và các đấng kế vị ngài, mà ĐTC Bê-nê-đích-tô XVI, một trong các đấng kế vị ấy là người có nhiệm vụ giữ chúng ta lại với nhau, ngõ hầu vào ngày Phục sinh, chúng ta có thể trở thành chứng tá cho sự chiến thắng của Chúa Ki-tô đối với sức mạnh chia rẽ của tội lỗi.”
Lm Anrê Đỗ Xuân Quế, OP
Friday, July 16, 2010
Đọc Nữ Vương Công Lý là phạm tội trọng?
Nữ Vương Công Lý: Chúng tôi nhận được bài viết của linh mục Anre Đỗ Xuân Quế. Đây là một linh mục đã trọng tuổi, đáng kính và uy tín lớn của Dòng Đaminh, cũng là một tác giả quen thuộc của Nữ Vương Công Lý. Trong bài viết, Lm Đỗ Xuân Quế có nhắc nhở chúng tôi “kiểm tra lại thông tin” vì không thể tin được có thể có Lm Dòng Đaminh nào lại có những lời nói như vậy. Đến nay, những thông tin chúng tôi có vẫn khẳng định những điều chúng tôi đã thông tin là đúng sự thật ngoài một chi tiết là linh mục Phêrô Nguyễn Văn Giang OP là Phó xứ, phụ tá cho linh mục Giuse Nguyễn Kim Cương, OP chính xứ, người được ĐC Chương bổ nhiệm thay cha Fx. Nguyễn Văn Thái. Chúng tôi sẽ thông tin chi tiết đến bạn đọc khi có thể.
Chúng tôi xin trân trọng đăng bài viết của linh mục Anre Đỗ Xuân Quế OP.
“Đọc xong, tôi thấy lạnh xương sống, bàng hoàng, hoài nghi và thất vọng. Tôi bàng hoàng, thất vọng và xấu hổ, vì những cầu tuyên bố xanh rờn của hai linh mục trẻ là Nguyễn văn Giang và Ngyễn kim Cương cùng thuộc Dòng Đa Minh với tôi. Linh mục Giang nói : “Trang Nữ Vương Công Lý là trang của ma quỉ, Satan, gây chia rẽ… Do vậy, không được ai đọc trang đó, ai đọc là mắc tội trọng, phải ngưng rước lễ và đi xưng tội.” Còn linh mục Nguyễn kim Cương thì nói: “Ai đọc hoặc cất giữ những bài viết của Nữ Vương Công Lý thì tôi sẽ xử ngay, kể cả linh mục.”
Sau mấy ngày đi vắng để họp mặt hàng năm với các linh mục cựu chủng sinh Xuân Bích thuộc 13 giáo phận miền Nam, sáng hôm nay 16.7.2010, tôi về lại tu viện Mai Khôi. Sau khi đọc Kinh sáng và cử hành thánh lễ, tôi vội vàng mở trang NVCL ra đọc, tuy trong người còn mệt vì chuyến xe đêm. May mắn, tôi vượt tường lửa khá dễ dàng và đọc ngay bài: Giáo lý mới của giáo phận Hưng hoá: Ai đọc Nữ Vương Công lý là mắc tội trọng? Tôi đã đọc trọn bài và cả các ý kiến phản hồi của độc giả bốn phương.
Đọc xong, tôi thấy lạnh xương sống, bàng hoàng, hoài nghi và thất vọng. Tôi bàng hoàng, thất vọng và xấu hổ, vì những cầu tuyên bố xanh rờn của hai linh mục trẻ là Nguyễn văn Giang và Nguyễn Kim Cương cùng thuộc Dòng Đa Minh với tôi. Linh mục Giang nói: “Trang Nữ Vương Công Lý là trang của ma quỉ, Satan, gây chia rẽ… Do vậy, không được ai đọc trang đó, ai đọc là mắc tội trọng, phải ngưng rước lễ và đi xưng tội.” Còn linh mục Nguyễn kim Cương thì nói: “Ai đọc hoặc cất giữ những bài viết của Nữ Vương Công Lý thì tôi sẽ xử ngay, kể cả linh mục.”
Nhưng tôi cũng hoài nghi không biết có phải thật như vậy khộng. Xin NVCL kiểm tra lại và xác định một lần nữa cho rõ. Nếu đúng thì đó là một điều bất hạnh lớn lao, một sự xấu hổ mà Dòng chúng tôi che mặt không kịp và chỉ còn nước độn thổ mà thôi. Còn nếu như không đúng thì NVCL phải trả lại danh dự cho Dòng chúng tôi, và còn phải xin lỗi nữa, vì sụ thông tin thất thiệt này.
Tôi hoài nghi và tự hỏi chẳng lẽ mới ra trường thôi mà hai anh em này đã vội quên câu định nghĩa của thánh Âu-tinh về tội. Theo thánh nhân, tội là : “Nói, làm, nghĩ, muốn điều trái với luật của Chúa và tiếng lương tâm một cách có ý thức.” Còn nhẹ hay trọng là tuỳ bản chất nặng hay nhẹ của diếu lỗi phạm và ý thức khi lỗi phạm.
Căn cứ theo đây thì đọc hay cất giữ những bài của Nữ Vương Công Lý không có gì là tội cả. Tôi thường đọc và vẫn còn đọc, thậm chí khi nào thấy nên và có ích còn viết cho mạng này nữa.
Sở dĩ nhiều giáo dân và linh mục kỵ trang này, vì hồ nghi có người phá đạo nằm trong đó, và khi thấy tính thông tin chính xác và sự thẳng thắn phơi bày sự thật của những người viết, cũng như những sự kiện làm cho một số người lấy làm nhức nhối. Thông thường người ta chỉ nói đến những gì mình cho là tốt thôi, còn những sự không hay không tốt thì muốn che giấu đi. Đó chính là ý nghĩa của câu: “Tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại.” Phần đông tín hữu không muốn người ta đả động đến những gì làm giảm giá hay mất uy tín của Giáo hội, dù với thiện chí xây dựng. Ai làm như vậy, hay bị coi là gây chia rẽ, chống cha, chống Chúa. Vì thế, những người tưởng là mình bênh vực Giáo hội thường muốn dập tắt những tiếng nói như Nữ Vương Công Lý.
Tiện đây tôi xin có lời nhắn gửi các anh em cùng thuộc Dòng Đa Minh với tôi là nên hết sức thận trọng khi nói cũng như khi viết, sao cho đúng với sự thật. Mà sự thật như thánh Tô-ma dạy, đó là sự phù hợp giữa sự việc và lý trí (Adaequatio rei et intellectus). Chừng nào có như vậy mới là thật. Dòng chúng ta bênh vực chân lý, lấy chân lý làm phương châm hoạt động. Vậy đừng viết hay nói những gì nghịch với chân lý như hai anh em chúng ta, nếu thật là như thế.
16/7/2010
L.m. An-rê Đỗ xuân Quế o.p.
Nguồn: http://www.nuvuongcongly.net/xa-hoi/binh-luan/d%E1%BB%8Dc-n%E1%BB%AF-v%C6%B0%C6%A1ng-cong-ly-la-ph%E1%BA%A1m-t%E1%BB%99i-tr%E1%BB%8Dng/
Chúng tôi xin trân trọng đăng bài viết của linh mục Anre Đỗ Xuân Quế OP.
“Đọc xong, tôi thấy lạnh xương sống, bàng hoàng, hoài nghi và thất vọng. Tôi bàng hoàng, thất vọng và xấu hổ, vì những cầu tuyên bố xanh rờn của hai linh mục trẻ là Nguyễn văn Giang và Ngyễn kim Cương cùng thuộc Dòng Đa Minh với tôi. Linh mục Giang nói : “Trang Nữ Vương Công Lý là trang của ma quỉ, Satan, gây chia rẽ… Do vậy, không được ai đọc trang đó, ai đọc là mắc tội trọng, phải ngưng rước lễ và đi xưng tội.” Còn linh mục Nguyễn kim Cương thì nói: “Ai đọc hoặc cất giữ những bài viết của Nữ Vương Công Lý thì tôi sẽ xử ngay, kể cả linh mục.”
Sau mấy ngày đi vắng để họp mặt hàng năm với các linh mục cựu chủng sinh Xuân Bích thuộc 13 giáo phận miền Nam, sáng hôm nay 16.7.2010, tôi về lại tu viện Mai Khôi. Sau khi đọc Kinh sáng và cử hành thánh lễ, tôi vội vàng mở trang NVCL ra đọc, tuy trong người còn mệt vì chuyến xe đêm. May mắn, tôi vượt tường lửa khá dễ dàng và đọc ngay bài: Giáo lý mới của giáo phận Hưng hoá: Ai đọc Nữ Vương Công lý là mắc tội trọng? Tôi đã đọc trọn bài và cả các ý kiến phản hồi của độc giả bốn phương.
Đọc xong, tôi thấy lạnh xương sống, bàng hoàng, hoài nghi và thất vọng. Tôi bàng hoàng, thất vọng và xấu hổ, vì những cầu tuyên bố xanh rờn của hai linh mục trẻ là Nguyễn văn Giang và Nguyễn Kim Cương cùng thuộc Dòng Đa Minh với tôi. Linh mục Giang nói: “Trang Nữ Vương Công Lý là trang của ma quỉ, Satan, gây chia rẽ… Do vậy, không được ai đọc trang đó, ai đọc là mắc tội trọng, phải ngưng rước lễ và đi xưng tội.” Còn linh mục Nguyễn kim Cương thì nói: “Ai đọc hoặc cất giữ những bài viết của Nữ Vương Công Lý thì tôi sẽ xử ngay, kể cả linh mục.”
Nhưng tôi cũng hoài nghi không biết có phải thật như vậy khộng. Xin NVCL kiểm tra lại và xác định một lần nữa cho rõ. Nếu đúng thì đó là một điều bất hạnh lớn lao, một sự xấu hổ mà Dòng chúng tôi che mặt không kịp và chỉ còn nước độn thổ mà thôi. Còn nếu như không đúng thì NVCL phải trả lại danh dự cho Dòng chúng tôi, và còn phải xin lỗi nữa, vì sụ thông tin thất thiệt này.
Tôi hoài nghi và tự hỏi chẳng lẽ mới ra trường thôi mà hai anh em này đã vội quên câu định nghĩa của thánh Âu-tinh về tội. Theo thánh nhân, tội là : “Nói, làm, nghĩ, muốn điều trái với luật của Chúa và tiếng lương tâm một cách có ý thức.” Còn nhẹ hay trọng là tuỳ bản chất nặng hay nhẹ của diếu lỗi phạm và ý thức khi lỗi phạm.
Căn cứ theo đây thì đọc hay cất giữ những bài của Nữ Vương Công Lý không có gì là tội cả. Tôi thường đọc và vẫn còn đọc, thậm chí khi nào thấy nên và có ích còn viết cho mạng này nữa.
Sở dĩ nhiều giáo dân và linh mục kỵ trang này, vì hồ nghi có người phá đạo nằm trong đó, và khi thấy tính thông tin chính xác và sự thẳng thắn phơi bày sự thật của những người viết, cũng như những sự kiện làm cho một số người lấy làm nhức nhối. Thông thường người ta chỉ nói đến những gì mình cho là tốt thôi, còn những sự không hay không tốt thì muốn che giấu đi. Đó chính là ý nghĩa của câu: “Tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại.” Phần đông tín hữu không muốn người ta đả động đến những gì làm giảm giá hay mất uy tín của Giáo hội, dù với thiện chí xây dựng. Ai làm như vậy, hay bị coi là gây chia rẽ, chống cha, chống Chúa. Vì thế, những người tưởng là mình bênh vực Giáo hội thường muốn dập tắt những tiếng nói như Nữ Vương Công Lý.
Tiện đây tôi xin có lời nhắn gửi các anh em cùng thuộc Dòng Đa Minh với tôi là nên hết sức thận trọng khi nói cũng như khi viết, sao cho đúng với sự thật. Mà sự thật như thánh Tô-ma dạy, đó là sự phù hợp giữa sự việc và lý trí (Adaequatio rei et intellectus). Chừng nào có như vậy mới là thật. Dòng chúng ta bênh vực chân lý, lấy chân lý làm phương châm hoạt động. Vậy đừng viết hay nói những gì nghịch với chân lý như hai anh em chúng ta, nếu thật là như thế.
16/7/2010
L.m. An-rê Đỗ xuân Quế o.p.
Nguồn: http://www.nuvuongcongly.net/xa-hoi/binh-luan/d%E1%BB%8Dc-n%E1%BB%AF-v%C6%B0%C6%A1ng-cong-ly-la-ph%E1%BA%A1m-t%E1%BB%99i-tr%E1%BB%8Dng/
Tuesday, July 13, 2010
Một giám mục có thể làm những sai lầm, nhưng giám mục phải nói sự thật
Đức quốc, 23.4.2010 - Giáo Hội Đức trong thời gian ngắn vừa qua đang trải qua một cuộc khủng hoảng nặng nề về lạm dụng tình dục và từ đó thông tin báo chí khơi dậy thêm tội trạng giáo dục bằng tát tai hoặc đét đít cách đây hơn ba, bốn thập niên về trước mà lúc ấy các bậc phụ huynh xem cách giáo dục này rất bình thường. Đức Cha Walter Mixa thuộc GP Ausburg đang bị báo chí cáo buộc về tội này khi ngài còn làm linh mục quản xứ tại Schrobenhausen từ 1975 đến 1996.
Vấn đề lớn của Đức Cha Mixa là không thông báo sự thật, thay vì nói có tát tai thì ngài phủ nhận điều ấy trên truyền thông đã làm dấy lên những chống đối và những nạn nhân thời ấy muốn dựa vào luật pháp tố cáo ngài không nói đúng sự thật. Tạm gọi bốn đầu thọ địch và từ đó ngài bị moi móc thêm về những việc mua bán đồ cổ từ quỹ chung của nhà nuôi trẻ em trong giáo xứ.
Thành phố nhỏ Schrobenhausen thuộc miền thượng lưu Bayern với 16 ngàn dân cư và được nhiều người biết đến với danh hiệu của thủ đô măng tây. Nhà thờ giáo xứ được xây dựng vào thế kỷ 15 với hình dáng tân Gothic. Đây cũng là một địa danh du lịch nổi tiếng trong vùng vì là nơi nơi sinh ra họa sĩ Franz von Lenbach. Cha Walter Mixa, lúc ấy 34 tuổi đã được bổ nhiệm về giáo xứ ở Schrobenhausen vào năm 1975, đồng thời ngài dạy giáo lý trong trường trung học ở đây. Lúc này là thời gian đang chuyển đổi hướng giáo dục và cải cách không được đánh đập học trò, tuy nhiên các thày cô giáo vẫn dùng thước kẻ hoặc tát tai học sinh để giữ gìn trật tự trong lớp học.
Ngay cả cha Mixa thưở ấy cũng không ngoại lệ dùng hình thức phạt đánh đòn học sinh. Hành vi này, ngài đã bị các học sinh lúc ấy tố cáo trước ống kính truyền hình trong những ngày qua. Các cư dân ở Schrobenhausen ở độ tuổi 41 đến 48 đang kể lại những kinh nghiệm bị đánh bởi cha Mixa cho báo chí nghe.
Thay vì công nhận những hành vi xử phạt lúc ấy đối với học sinh, bây giờ với vai trò giám mục, Đức Cha Mixa nói rằng không đánh học sinh và cho cho phát ngôn viên của giáo phận tuyên bố đưa những người tố cáo ra tòa dân sự với tội vu khống.
Qua sự phủ nhận sự thật này của Đức Cha Mixa đã làm dấy lên lòng căm phẫn từ những nạn nhân và họ đe dọa dùng luật pháp dân sự bảo vệ sự thật của họ. Vụ việc lằng nhằng kéo dài đến gần 3 tuần lễ Đức Cha Mixa đuối lý trước công luận và cuối cùng ngài công nhận việc đánh học trò và xin họ tha thứ.
Cho đến thứ tư, ngày 21.4.2010 ngài viết thư lên ĐTC Bênêđictô XVI xin từ chức giám mục Ausburg và trong thư ngài xin các nạn nhân khoan hồng và tha thứ vì ngài đã làm cho họ đau lòng. Ngài cũng khẩn khoản hối lỗi về "sự yếu đuối của chính bản thân mình" và xin ĐTC cho giáo phận Ausburg làm lại một bắt đầu mới.
Sự việc của Đức Cha Mixa làm cho giáo hội Đức lên cơn sốt, khủng hoảng trầm trọng và đưa giáo phận Ausburg vào tình trạng rất khó khăn vì lòng tin tưởng vào vị chủ chăn bị lung lay.
Nói chung, hôm nay mọi người giáo dân lẫn HĐGM Đức đều thở phào nhẹ nhõm vì quyết định từ chức của Đức Cha Mixa.
Sau khi tin từ chức của Đức Cha Walter Mixa được thông báo, nhiều giáo dân trong GP Ausburg cho báo chí biết họ sẵn sàng chấp nhận „một giám mục có thể làm những sai lầm, nhưng giám mục phải nói sự thật.“
Chủ tịch ủy ban trung ương Công Giáo Đức, ông Alois Gluck cho biết "sự từ chức của Đức Cha Mixa cất bớt gánh nặng cho giáo hội công giáo ở Đức.“ Và ông cho rằng đó là một thảm kịch cá nhân.
Ông Thomas Goppel, phát ngôn viên của đảng CSU (Liên hiệp xã hội Thiên Chúa giáo) đang cầm quyền tại tiểu bang Bayern pháp biểu: Tôi kính trọng sự quyết định của ĐC Mixa, ngài đã có một quyết định - muộn nhưng không quá muộn. Ông Goppel cũng chỉ trích giới truyền thông đưa tin một chiều "về các điều kiện của 30 năm trước đây" và qua đó gây ấn tượng rằng người ta bị đánh đập trái pháp luật. ĐC Mixa đã hành động sai khi bác bỏ các cáo buộc trước đây ba tuần. Nhưng báo chí muốn dựng cảnh xì-căng-đăn để làm cho toàn thể Giáo Hội đắm chìm. Điều này không thể thực hiện được!
Việc từ chức của Đức Cha Walter Mixa là một mất mát cho HĐGM Đức theo nhận định của Đức TGM Robert Zollitsch, Chủ tịch HĐGM Đức. Đó là một quyết định khó khăn và tôi tôn trọng ĐC Mixa, Đức TGM Zollitsch nói tiếp theo.
Cuối cùng, dẫu sao ĐC Mixa cũng đáng được mọi người chúng ta nhớ đến một lời một kinh cho ngài.
Lm. Paul Phạm Văn Tuấn
http://ldcg.de/index.php?option=com_content&task=view&id=2019&Itemid=227
Vấn đề lớn của Đức Cha Mixa là không thông báo sự thật, thay vì nói có tát tai thì ngài phủ nhận điều ấy trên truyền thông đã làm dấy lên những chống đối và những nạn nhân thời ấy muốn dựa vào luật pháp tố cáo ngài không nói đúng sự thật. Tạm gọi bốn đầu thọ địch và từ đó ngài bị moi móc thêm về những việc mua bán đồ cổ từ quỹ chung của nhà nuôi trẻ em trong giáo xứ.
Thành phố nhỏ Schrobenhausen thuộc miền thượng lưu Bayern với 16 ngàn dân cư và được nhiều người biết đến với danh hiệu của thủ đô măng tây. Nhà thờ giáo xứ được xây dựng vào thế kỷ 15 với hình dáng tân Gothic. Đây cũng là một địa danh du lịch nổi tiếng trong vùng vì là nơi nơi sinh ra họa sĩ Franz von Lenbach. Cha Walter Mixa, lúc ấy 34 tuổi đã được bổ nhiệm về giáo xứ ở Schrobenhausen vào năm 1975, đồng thời ngài dạy giáo lý trong trường trung học ở đây. Lúc này là thời gian đang chuyển đổi hướng giáo dục và cải cách không được đánh đập học trò, tuy nhiên các thày cô giáo vẫn dùng thước kẻ hoặc tát tai học sinh để giữ gìn trật tự trong lớp học.
Ngay cả cha Mixa thưở ấy cũng không ngoại lệ dùng hình thức phạt đánh đòn học sinh. Hành vi này, ngài đã bị các học sinh lúc ấy tố cáo trước ống kính truyền hình trong những ngày qua. Các cư dân ở Schrobenhausen ở độ tuổi 41 đến 48 đang kể lại những kinh nghiệm bị đánh bởi cha Mixa cho báo chí nghe.
Thay vì công nhận những hành vi xử phạt lúc ấy đối với học sinh, bây giờ với vai trò giám mục, Đức Cha Mixa nói rằng không đánh học sinh và cho cho phát ngôn viên của giáo phận tuyên bố đưa những người tố cáo ra tòa dân sự với tội vu khống.
Qua sự phủ nhận sự thật này của Đức Cha Mixa đã làm dấy lên lòng căm phẫn từ những nạn nhân và họ đe dọa dùng luật pháp dân sự bảo vệ sự thật của họ. Vụ việc lằng nhằng kéo dài đến gần 3 tuần lễ Đức Cha Mixa đuối lý trước công luận và cuối cùng ngài công nhận việc đánh học trò và xin họ tha thứ.
Cho đến thứ tư, ngày 21.4.2010 ngài viết thư lên ĐTC Bênêđictô XVI xin từ chức giám mục Ausburg và trong thư ngài xin các nạn nhân khoan hồng và tha thứ vì ngài đã làm cho họ đau lòng. Ngài cũng khẩn khoản hối lỗi về "sự yếu đuối của chính bản thân mình" và xin ĐTC cho giáo phận Ausburg làm lại một bắt đầu mới.
Sự việc của Đức Cha Mixa làm cho giáo hội Đức lên cơn sốt, khủng hoảng trầm trọng và đưa giáo phận Ausburg vào tình trạng rất khó khăn vì lòng tin tưởng vào vị chủ chăn bị lung lay.
Nói chung, hôm nay mọi người giáo dân lẫn HĐGM Đức đều thở phào nhẹ nhõm vì quyết định từ chức của Đức Cha Mixa.
Sau khi tin từ chức của Đức Cha Walter Mixa được thông báo, nhiều giáo dân trong GP Ausburg cho báo chí biết họ sẵn sàng chấp nhận „một giám mục có thể làm những sai lầm, nhưng giám mục phải nói sự thật.“
Chủ tịch ủy ban trung ương Công Giáo Đức, ông Alois Gluck cho biết "sự từ chức của Đức Cha Mixa cất bớt gánh nặng cho giáo hội công giáo ở Đức.“ Và ông cho rằng đó là một thảm kịch cá nhân.
Ông Thomas Goppel, phát ngôn viên của đảng CSU (Liên hiệp xã hội Thiên Chúa giáo) đang cầm quyền tại tiểu bang Bayern pháp biểu: Tôi kính trọng sự quyết định của ĐC Mixa, ngài đã có một quyết định - muộn nhưng không quá muộn. Ông Goppel cũng chỉ trích giới truyền thông đưa tin một chiều "về các điều kiện của 30 năm trước đây" và qua đó gây ấn tượng rằng người ta bị đánh đập trái pháp luật. ĐC Mixa đã hành động sai khi bác bỏ các cáo buộc trước đây ba tuần. Nhưng báo chí muốn dựng cảnh xì-căng-đăn để làm cho toàn thể Giáo Hội đắm chìm. Điều này không thể thực hiện được!
Việc từ chức của Đức Cha Walter Mixa là một mất mát cho HĐGM Đức theo nhận định của Đức TGM Robert Zollitsch, Chủ tịch HĐGM Đức. Đó là một quyết định khó khăn và tôi tôn trọng ĐC Mixa, Đức TGM Zollitsch nói tiếp theo.
Cuối cùng, dẫu sao ĐC Mixa cũng đáng được mọi người chúng ta nhớ đến một lời một kinh cho ngài.
Lm. Paul Phạm Văn Tuấn
http://ldcg.de/index.php?option=com_content&task=view&id=2019&Itemid=227
Monday, June 28, 2010
Holy See To Have Non-Resident Representative To Vietnam
Vatican City, 26 Jun 2010 (VIS) - The Secretariat of State today published the following English-language communique:
"As agreed at its first meeting in Hanoi in February 2009, the second meeting of the Vietnam - Holy See Joint Working Group took place in the Vatican from 23 to 24 June, co-chaired by Msgr. Ettore Balestrero, Holy See under secretary for Relations with States who headed the Holy See delegation, and Nguyen Quoc Cuong, vice minister of Foreign Affairs who headed the Vietnamese Delegation.
"After reviewing the progress made since the first Joint Working Group meeting, the two sides discussed international issues and those related to bilateral relations and to the Catholic Church in Vietnam. The Vietnamese side recalled its consistent policy of respect for freedom of religion and belief as well as the legal provisions to guarantee its implementation. The Holy See delegation took note of this explanation and asked that further conditions be established so that the Church may participate effectively in the development of the country, especially in the spiritual, educational, healthcare, social and charitable fields. The Holy See delegation also mentioned that the Church in her teaching invites the faithful to be good citizens and therefore to work for the common good of the population.
"The two sides noted encouraging developments in various areas of Catholic life in Vietnam, especially in relation to the Jubilee Year. Furthermore they recalled the address of His Holiness Pope Benedict XVI during the last 'ad limina' visit of the Vietnamese bishops and the Holy Father's Message to the Catholic Church in Vietnam on the occasion of the Jubilee Year, and agreed that these teachings of the Holy Father would serve as an orientation for the Catholic Church in Vietnam in the years ahead.
"On bilateral relations the two sides appreciated the positive developments since the first meeting of the Joint Working Group, especially the meeting between Pope Benedict XVI and the Vietnamese State President Nguyen Minh Triet in December 2009. The two sides also had in-depth and comprehensive discussions on bilateral diplomatic relations. In order to deepen the relations between the Holy See and Vietnam, as well as the bonds between the Holy See and the local Catholic Church, it was agreed that, as a first step, a non-resident representative of the Holy See for Vietnam will be appointed by the Pope.
"The two sides decided to hold the third meeting of the Joint Working Group in Vietnam; the time of the meeting will be settled through diplomatic channels.
"On the occasion of the meeting, the Vietnamese delegation paid courtesy visits to Archbishop Dominique Mamberti, Holy See secretary for Relations with States, to the Prefect of the Congregation for the Evangelisation of Peoples and to the Vicariate of the diocese of Rome. The Delegation also visited the Holy See's 'Bambino Gesu' paediatric hospital in Rome".
SS/ VIS 20100628 (490)
Source: Vatican Information Service - English
"As agreed at its first meeting in Hanoi in February 2009, the second meeting of the Vietnam - Holy See Joint Working Group took place in the Vatican from 23 to 24 June, co-chaired by Msgr. Ettore Balestrero, Holy See under secretary for Relations with States who headed the Holy See delegation, and Nguyen Quoc Cuong, vice minister of Foreign Affairs who headed the Vietnamese Delegation.
"After reviewing the progress made since the first Joint Working Group meeting, the two sides discussed international issues and those related to bilateral relations and to the Catholic Church in Vietnam. The Vietnamese side recalled its consistent policy of respect for freedom of religion and belief as well as the legal provisions to guarantee its implementation. The Holy See delegation took note of this explanation and asked that further conditions be established so that the Church may participate effectively in the development of the country, especially in the spiritual, educational, healthcare, social and charitable fields. The Holy See delegation also mentioned that the Church in her teaching invites the faithful to be good citizens and therefore to work for the common good of the population.
"The two sides noted encouraging developments in various areas of Catholic life in Vietnam, especially in relation to the Jubilee Year. Furthermore they recalled the address of His Holiness Pope Benedict XVI during the last 'ad limina' visit of the Vietnamese bishops and the Holy Father's Message to the Catholic Church in Vietnam on the occasion of the Jubilee Year, and agreed that these teachings of the Holy Father would serve as an orientation for the Catholic Church in Vietnam in the years ahead.
"On bilateral relations the two sides appreciated the positive developments since the first meeting of the Joint Working Group, especially the meeting between Pope Benedict XVI and the Vietnamese State President Nguyen Minh Triet in December 2009. The two sides also had in-depth and comprehensive discussions on bilateral diplomatic relations. In order to deepen the relations between the Holy See and Vietnam, as well as the bonds between the Holy See and the local Catholic Church, it was agreed that, as a first step, a non-resident representative of the Holy See for Vietnam will be appointed by the Pope.
"The two sides decided to hold the third meeting of the Joint Working Group in Vietnam; the time of the meeting will be settled through diplomatic channels.
"On the occasion of the meeting, the Vietnamese delegation paid courtesy visits to Archbishop Dominique Mamberti, Holy See secretary for Relations with States, to the Prefect of the Congregation for the Evangelisation of Peoples and to the Vicariate of the diocese of Rome. The Delegation also visited the Holy See's 'Bambino Gesu' paediatric hospital in Rome".
SS/ VIS 20100628 (490)
Source: Vatican Information Service - English
Sunday, June 27, 2010
Trao thánh vụ linh mục là quyền của Hội Thánh
VRNs (27.06.2010) – Sài Gòn - Sáng ngày 26.06.2010, tại đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sài Gòn, Đức cha Micael Hoàng Đức Oanh đã trao ban thánh vụ linh mục cho 9 thầy phó tế thuộc Dòng Chúa Cứu Thế tại Việt Nam (DCCT).

Khi nhận được thiệp mời dự lễ “Lãnh sứ vụ linh mục” do cha giám tỉnh DCCT ký gởi đến nhiều người tỏ ra thắc mắc, vì trong thiệp không hề ghi danh tánh Đức giám mục sẽ trao ban thánh vụ cho các tiến chức.
Tìm hiểu sự việc này, chúng tôi được biết cách thời điểm này một năm, DCCT đã đăng ký với UBND TP.HCM sẽ phong chức linh mục cho 9 thầy phó tế, nhưng chính quyền chỉ chấp thuận cho 7, và loại 2. Lý do được đưa ra để không chấp thuận đăng ký cho hai tiến chức đó là họ đã không đăng ký tạm vắng với địa phương thường trú khi nhập tu DCCT. Theo cha Giuse Đinh Hữu Thoại, chánh văn phòng DCCT thì lý do đưa ra không đúng pháp luật, vì theo luật cư trú chỉ có hai trường hợp phải đăng ký tạm vắng khi lưu trú ở địa phương khác là đang trong tuổi thi hành nghĩa vụ quân sự và có tiền án tiền sự. Trong khi đó, cả hai ứng sinh bị kết vào lý do đó đều đã quá tuổi thi hành nghĩa vụ quân sự thông thường và không hề có tiền án tiền sự nào. Như vậy việc UBND TP.HCM đã không chấp thuận với việc đăng ký phong chức linh mục cho cả 9 tiến chức có dấu hiệu lạm quyền, và phân biệt đối xử với tôn giáo, nhất là Công giáo.
Cha Vinhsơn Phạm Trung Thành, giám tỉnh DCCT nói rằng: “Chức linh mục, sứ vụ linh mục là của Hội Thánh, cho nên chúng tôi xin cùng Hội thánh và Hội Thánh trao sứ vụ linh mục. Cho nên đây là chuyện hoàn toàn của Hội Thánh, của đức tin, của sứ mạng chứ không phải chuyện của xã hội” (http://www.youtube.com/watch?v=eNRciVMyVqk).
Do đó DCCT dựa theo Giáo luật và cả luật pháp Việt Nam nữa vẫn tiến hành tổ chức lễ trao thánh vụ linh mục cho cả 9 thầy phó tế có tên như sau:
1/ Phêrô Phan Công Trường, 2/ Vinhsơn Liêm Nguyễn Trường Chính, 3/ Giuse Trương Văn Minh, 4/ Giuse Phạm Đình Trí, 5/ Gioan Nguyễn Đức Phú, 6/ Phêrô Lê Thanh Phục, 7/ Giuse Trương Hoàng Vũ, 8/ Vinhsơn Maria Phạm Cao Quý, 9/ Martinô Vũ Đồng Tùng.

Thánh lễ có sự hiện diện của hơn 100 linh mục đến từ Lạng Sơn, Thái Bình, Hải Phòng, Hà Nội, Bùi Chu, Thanh Hóa, Cần Thơ, Long Xuyên, Mỹ Tho, Kontum, Đà Lạt, Phú Cường, Quy Nhơn, Nha Trang, Xuân Lộc, Sài Gòn, gồm cả linh mục các Dòng và Triều thuộc nhiều giáo phận.

Lập lại lời của Mẹ Hội Thánh, Đức cha Micael Hoàng Đức Oanh, giám mục Kontum, chủ tịch Ủy ban truyền giáo trực thuộc HĐGM VN đã nói với các tiến chức: “Các con sẽ thi hành nhiệm vụ thánh hóa trong Đức Kitô. Vì chưng, thừa tác vụ các con lãnh nhận, sẽ giúp hoàn thành lễ tế thiêng liêng của tín hữu, hiệp cùng lễ tế của Đức Kitô, mà tay các con dâng tiến, khi cử hành lễ tế không đổ máu trên bàn thờ”.
Như vậy linh mục là một ơn Thiên chúa ban để Hội Thánh có thêm người cộng tác tế lễ. Đây là chuyện hoàn toàn tôn giáo, vậy mà từ khi đảng cộng sản nắm quyền trị nước đến nay đã muốn biến nó thành ân huệ của riêng mình để ban cho Hội Thánh khi Hội Thánh tỏ ra ngoan ngoãn với họ. Rõ ràng là đã cầm nhầm!
Để hiểu rõ lý do tại sao một thánh lễ phong chức linh mục long trọng mà ban tổ chức lại không công bố trước danh tánh Đức giám mục chủ tế, mà để đến đúng giờ thì Đức giám mục Kontum mới xuất hiện, chúng tôi đã gặp một tu sĩ DCCT, vị này xin ẩn danh, và cho biết lý do như sau:
“Theo kế hoạch ban đầu, Nhà Dòng chúng tôi mời một giám mục khác, nhưng sau đó, vị này cáo lỗi, vì vài giám mục thuộc giáo tỉnh Sài Gòn đã khuyên không nên. Nếu có phong thì chỉ phong 7 như ý nhà nước thôi”, vị tu sĩ nói tiếp: “Cha giám tỉnh chúng tôi cũng chỉ mới mời được Đức giám mục Kontum trong thời gian gần đây, và nhất là không muốn để ngài bị áp lực bởi những ‘lời khuyên’ của các vị nào đó muốn lấy lòng nhà nước”.
Ơn Chúa đã được ban, Giáo Hội Việt Nam vừa có thêm 9 linh mục, những người được chọn để phục vụ và sống với những người bị bỏ rơi, bị khinh miệt và bị cướp đoạt quyền làm người. Xin Chúa ban đủ ơn để các cha mới can đảm vượt qua những thử thách mà thế quyền đang sẵn sàng gây ra cho các ngài lúc khởi đầu sứ vụ.
Đây là một tiền lệ tốt. Xin được chúc mừng DCCT !
THỤY MINH
http://www.chuacuuthe.com/?p=5482

Khi nhận được thiệp mời dự lễ “Lãnh sứ vụ linh mục” do cha giám tỉnh DCCT ký gởi đến nhiều người tỏ ra thắc mắc, vì trong thiệp không hề ghi danh tánh Đức giám mục sẽ trao ban thánh vụ cho các tiến chức.
Tìm hiểu sự việc này, chúng tôi được biết cách thời điểm này một năm, DCCT đã đăng ký với UBND TP.HCM sẽ phong chức linh mục cho 9 thầy phó tế, nhưng chính quyền chỉ chấp thuận cho 7, và loại 2. Lý do được đưa ra để không chấp thuận đăng ký cho hai tiến chức đó là họ đã không đăng ký tạm vắng với địa phương thường trú khi nhập tu DCCT. Theo cha Giuse Đinh Hữu Thoại, chánh văn phòng DCCT thì lý do đưa ra không đúng pháp luật, vì theo luật cư trú chỉ có hai trường hợp phải đăng ký tạm vắng khi lưu trú ở địa phương khác là đang trong tuổi thi hành nghĩa vụ quân sự và có tiền án tiền sự. Trong khi đó, cả hai ứng sinh bị kết vào lý do đó đều đã quá tuổi thi hành nghĩa vụ quân sự thông thường và không hề có tiền án tiền sự nào. Như vậy việc UBND TP.HCM đã không chấp thuận với việc đăng ký phong chức linh mục cho cả 9 tiến chức có dấu hiệu lạm quyền, và phân biệt đối xử với tôn giáo, nhất là Công giáo.
Cha Vinhsơn Phạm Trung Thành, giám tỉnh DCCT nói rằng: “Chức linh mục, sứ vụ linh mục là của Hội Thánh, cho nên chúng tôi xin cùng Hội thánh và Hội Thánh trao sứ vụ linh mục. Cho nên đây là chuyện hoàn toàn của Hội Thánh, của đức tin, của sứ mạng chứ không phải chuyện của xã hội” (http://www.youtube.com/watch?v=eNRciVMyVqk).
Do đó DCCT dựa theo Giáo luật và cả luật pháp Việt Nam nữa vẫn tiến hành tổ chức lễ trao thánh vụ linh mục cho cả 9 thầy phó tế có tên như sau:
1/ Phêrô Phan Công Trường, 2/ Vinhsơn Liêm Nguyễn Trường Chính, 3/ Giuse Trương Văn Minh, 4/ Giuse Phạm Đình Trí, 5/ Gioan Nguyễn Đức Phú, 6/ Phêrô Lê Thanh Phục, 7/ Giuse Trương Hoàng Vũ, 8/ Vinhsơn Maria Phạm Cao Quý, 9/ Martinô Vũ Đồng Tùng.

Thánh lễ có sự hiện diện của hơn 100 linh mục đến từ Lạng Sơn, Thái Bình, Hải Phòng, Hà Nội, Bùi Chu, Thanh Hóa, Cần Thơ, Long Xuyên, Mỹ Tho, Kontum, Đà Lạt, Phú Cường, Quy Nhơn, Nha Trang, Xuân Lộc, Sài Gòn, gồm cả linh mục các Dòng và Triều thuộc nhiều giáo phận.

Lập lại lời của Mẹ Hội Thánh, Đức cha Micael Hoàng Đức Oanh, giám mục Kontum, chủ tịch Ủy ban truyền giáo trực thuộc HĐGM VN đã nói với các tiến chức: “Các con sẽ thi hành nhiệm vụ thánh hóa trong Đức Kitô. Vì chưng, thừa tác vụ các con lãnh nhận, sẽ giúp hoàn thành lễ tế thiêng liêng của tín hữu, hiệp cùng lễ tế của Đức Kitô, mà tay các con dâng tiến, khi cử hành lễ tế không đổ máu trên bàn thờ”.
Như vậy linh mục là một ơn Thiên chúa ban để Hội Thánh có thêm người cộng tác tế lễ. Đây là chuyện hoàn toàn tôn giáo, vậy mà từ khi đảng cộng sản nắm quyền trị nước đến nay đã muốn biến nó thành ân huệ của riêng mình để ban cho Hội Thánh khi Hội Thánh tỏ ra ngoan ngoãn với họ. Rõ ràng là đã cầm nhầm!
Để hiểu rõ lý do tại sao một thánh lễ phong chức linh mục long trọng mà ban tổ chức lại không công bố trước danh tánh Đức giám mục chủ tế, mà để đến đúng giờ thì Đức giám mục Kontum mới xuất hiện, chúng tôi đã gặp một tu sĩ DCCT, vị này xin ẩn danh, và cho biết lý do như sau:
“Theo kế hoạch ban đầu, Nhà Dòng chúng tôi mời một giám mục khác, nhưng sau đó, vị này cáo lỗi, vì vài giám mục thuộc giáo tỉnh Sài Gòn đã khuyên không nên. Nếu có phong thì chỉ phong 7 như ý nhà nước thôi”, vị tu sĩ nói tiếp: “Cha giám tỉnh chúng tôi cũng chỉ mới mời được Đức giám mục Kontum trong thời gian gần đây, và nhất là không muốn để ngài bị áp lực bởi những ‘lời khuyên’ của các vị nào đó muốn lấy lòng nhà nước”.
Ơn Chúa đã được ban, Giáo Hội Việt Nam vừa có thêm 9 linh mục, những người được chọn để phục vụ và sống với những người bị bỏ rơi, bị khinh miệt và bị cướp đoạt quyền làm người. Xin Chúa ban đủ ơn để các cha mới can đảm vượt qua những thử thách mà thế quyền đang sẵn sàng gây ra cho các ngài lúc khởi đầu sứ vụ.
Đây là một tiền lệ tốt. Xin được chúc mừng DCCT !
THỤY MINH
http://www.chuacuuthe.com/?p=5482
Subscribe to:
Posts (Atom)