Showing posts with label Thái Hà. Show all posts
Showing posts with label Thái Hà. Show all posts

Monday, October 13, 2008

Vấn đề Tượng Đức Mẹ tại Tòa Khâm Sứ cũ

VietCatholic News (Thứ Sáu 10/10/2008 23:40)

Sau những ngày căng thẳng giữa chính quyền và các vị liên quan ở Thái Hà và Toà Khâm sứ cũ, nay công việc bề ngoài xem có vẻ êm ả, nhưng bên trong vẫn còn ấm ức sôi sục những tình cảm khác biệt. Hai vườn hoa đã được khánh thành. Các tượng Đức Mẹ cũng đã bị di chuyển, hai bên đã xác nhận chủ quyền trên các mảnh đất đó. Thực ra, như “ván đã đóng thuyền, gạo đã thành xôi”…, nên một số người đã phát biểu hai bên cùng có thắng lợi theo ý kiến của mình.

Bên những người Công giáo cho rằng có vườn hoa để dùng chung còn hơn để cho các quan tham nhũng lũng loạn như mọi người tố cáo. Sau này (nói cho có vẻ lạc quan hơn) nhà nước lại trao trả cả Toà Khâm Sứ, cả vườn hoa cho cho Toà TGM và DCCT Thái Hà cũng nên, biết đâu được!?

Sách Giảng Viên đã nói, mọi sự có thời của chúng, có thời đào lên, có thời lấp đi; có thời chiến tranh, có thời hoà bình; có thời xây dựng, có thời phá đổ… Cứ gẫm xem trên đất nước ta thì thấy, tình cảnh hôm nay so với cách đây mấy năm về trước cũng đã khác biệt rất nhiều. Sự hơn kém nhau ra sao chắc mọi người đã rõ cả.

Sự bức xúc nhất trong vụ việc vừa qua đã gây tác hại không nhỏ cho khối đoàn kết dân tộc và sự tin tưởng của đồng bào Công giáo nói chung cũng như các tôn giáo khác nói riêng, đó là việc di chuyển tượng ảnh ra khỏi vị trí cũ, nhất là bức tượng Đức Mẹ Sầu Bi dưới gốc cây đa ở TKS.

Điều này tôi đã thưa với các vị chức trách, đây không phải là bức tượng bình thường như ở Đồng Đinh – Ninh Bình, nhưng đây là bức tượng đã gắn liền với lịch sử của dân tộc, của lịch sử tôn giáo. Quả vậy, bức tượng đã được dựng lên để ghi nhớ cuộc chiến thắng giặc Cờ Đen đến cướp bóc dân ta cách đây cả trăm năm. Cha ông ta đã đánh thắng giặc ở chốn này nên đã dựng tượng Đức Mẹ ở gốc cây đa nhằm tạ ơn Đức Mẹ và làm biểu tượng nhắc nhớ cho con cháu mai sau.

Trong khi tiến hành san lấp TKS, tôi được vinh hạnh đến gốc cây đa để thăm lại tượng Đức Mẹ và nói với một vị quan chức rằng: “Xin các vị đừng đụng đến bức tượng, núi đá và cây đa là những kỷ niệm thiêng liêng cha ông chúng tôi để lại. Vì đụng tới là đụng vào những quả bom nguyên tử có thể gây hậu quả không lường trước được”. Bức tượng chính là tình cảm thiêng liêng của người Công giáo Thủ đô và mọi người trên thế giới, nhất là những ai gốc gác Hà Nội ngày nay đang ở khắp bốn phương trời. Và tôi cũng đã cắt nghĩa cho một vị cán bộ cao cấp, ông rất thú vị vì lần đầu tiên được nghe như vậy.

Thế mà không lâu sau đó, ngày 25 tháng 9 năm 2008, đoàn người mang xe vận tải kéo theo thùng chứa bằng tôn đến mang bức tượng ra khỏi vùng núi đá cây đa, gây xúc động và chán nản trong hàng ngũ những người Công giáo. Được biết, nhiều nơi giáo dân chán nản không muốn tham gia làm gì, kể cả hội họp, tham gia các tổ chức xã hội… Trong khi đó, lực lượng bên ngoài đang làm rùm beng chống đối dữ dội. Tôi rất buồn chán và mong có thể đóng góp phần nào để cứu vãn tình thế hay không!?

May quá, tôi được tin có sự hạ nhiệt và đối thoại (ít là ở cấp dưới) giữa chính quyền địa phương và Toà TGM Hà Nội. Ví dụ, có nên đăng tải nguyên văn bài phát biểu của Đức TGM Ngô Quang Kiệt cho mọi người đoán xét theo cái nhìn khách quan hay không? TGM Hà nội thì xin đăng trên báo Hà Nội Mới và các báo đài khác nhưng mới chỉ thấy được đăng trên báo Công Giáo Và Dân Tộc, ít ra cũng đăng lên để mở ra sự nhìn nhận khách quan.

Đàng khác, chính quyền quận Hoàn Kiếm đã liên lạc với TGM HN để xin trả lại bức tượng Đức Mẹ đã dời ra khỏi TKS cũ. TGM đã ra điều kiện phải huỷ bỏ công văn kết án và phạt tiền đối với TGM thi TGM mới nhận lại bức tượng. Hai bên đang điều đình mà chưa đi đến ngã ngũ. Riêng tôi, sau khi tham khảo một số ý kiến thì cho rằng, việc xây dựng vườn hoa kể như đã xong rồi, tức là đã phá tan được âm mưu chia chác lợi nhuận trên hai mảnh đất và dĩ nhiên hai mảnh đất vẫn còn đó, chưa biến mất thì sau này vẫn có thể tìm cách đối thoại giải quyết sau. Còn về bức tượng, ngày 25/01/08, giáo dân bức xúc về những biến cố xảy ra nên đã rước tượng Đức Mẹ và Thánh giá đặt vào núi đá. Bức tượng đó là tượng Đức Mẹ Sầu Bi. Họ cho rằng, trước đây đã có một bức tượng trong hang nhỏ của núi đá, đó là tượng Đức Mẹ Lộ Đức vốn đã được đặt đó cả trăm năm, do tổ tiên cha ông muốn cảm tạ tri ân.

Năm 1960 nhà nước cưỡng bức phải xây dựng bức tường ngăn đôi TGM và TKS, nhưng vẫn chừa ra một cửa nhỏ để bà con giáo dân có lối sang viếng Đức Mẹ. Sau một thời gian nhà nước đã thuyết phục ĐHY Giuse Trịnh Văn Căn rước tượng đó về TGM. Nay giáo dân thấy thời gian thuận tiện nên đã rước tượng Đức Mẹ về đúng vị trí nguyên trạng. Mặc dù là tước hiệu khác nhưng vẫn là tượng Đức Mẹ.

Vậy tôi có ý kiến như sau:

1. Chính quyền trao trả lại tượng Đức Mẹ Sầu Bi cho TGM với điều kiện cho phép TGM đặt lại tượng Đức Mẹ Lộ Đức vào hang đá nhỏ dưới gốc cây đa. Thể thức và nghi lễ tuỳ hai bên điều đình hoặc công khai hoặc kín đáo.

2. Bức tượng đó được đặt vào núi đá cây đa và giáo dân có thể đến cầu nguyện tự do. Thiết nghĩ, có một khu vực kỷ niệm độc đáo càng làm cho vườn hoa mới được xây dựng thể hiện nét văn minh, nhất là nói lên sự tôn trọng tín ngưỡng của nhà nước. Việc đó đã được chứng thực ngay trên các phố phường có miếu mạo, đền thờ được mọi người đến kính viếng… Ví dụ ngôi đền nhỏ bên cạnh ngân hàng Vietcombank gần khu phố Bà Triệu, hay tượng Thánh Phaolô ở khuôn viên bệnh viện Sanh Pôn (Saint Paul) cũng được các vị chức trách bảo vệ rất tốt, xây hàng rào sắt xung quanh, có ghế cho mọi người ngồi và ra lệnh không được phơi quần áo xung quanh tượng đài đó. Chính nơi đó, không ai cản trở và chính tôi đã đến dâng hoa nến cho vị Thánh này; hay trên phố Thanh Niên, đối diện với Nhà thuyền Hồ Tây có một đảo nhỏ cây cối um tùm, trước đây được dùng làm quán ăn, thanh niên thiếu nữ chơi bời nhảy nhót hay chích choác…sau các nhà khảo cổ khám phá ra có thể là đền thờ Cầu Nhi, thờ con chó con, có thể bảo trợ cho TP Hà Nội, nên chính quyền đã ra lệnh trút bỏ quán ăn và sửa sang cho mọi người đến hành hương, cầu an và kính viếng. (Nếu thực sự có chó con làm thành hoàng cho TP Hà Nội, thì chúng ta cũng không nên ái ngại vì TP Rôma cũng nhận một con chó sói cái làm thành hoàng bảo trợ cho Thủ đô nước Italia).

Nếu qua các cuộc đối thoại sắp xếp giữa hai bên trong tinh thần thiện tâm thiện chí và đạt tới các giải pháp như tôi đề ra thì chúng ta đã tháo gỡ khúc mắc đang cháy âm ỉ trong những người có tín ngưỡng cũng như người không tín ngưỡng đang xây dựng khối đoàn kết trong lúc này. Phần nào cũng làm êm đi những bức xúc bên ngoài và đóng góp vào việc cải thiện quan hệ với các nước khác, nhất là quan hệ với Toà Thánh Vatican. Theo chúng tôi, nhà nước đang xúc tiến các liên hệ với các nước đó để đem lại hoà bình và văn minh cho dân tộc.

Mong thay.

Thái Bình, ngày 10 tháng 10 năm 2008.
Giám Mục GP Thái Bình
+ GM F.X. Nguyễn Văn Sang

Wednesday, October 1, 2008

Đức tin của tôi sau sự kiện Tòa Khâm Sứ - Thái Hà - Hà Nội

VietCatholic News (Chúa Nhật 28/09/2008 23:41)

Từ thưở lọt lòng mẹ, tôi đã là người Công Giáo. Lớn lên tôi cũng đi nhà thờ, đọc kinh xem Lễ như bao người Công Giáo khác. Có điều tôi phải nhìn nhận rằng Tôi không phải là một Con Chiên ngoan đạo. Trong những ngày Lễ lớn Giáng Sinh – Phục Sinh - Khi tham dự Thánh Lễ với những Nghi thức tưởng niệm ngày Chúa Sinh ra, ngày Chúa chịu Từ Nạn trên Thập Giá.

Lạy Chúa xin tha tội cho tôi, vì quả thật lúc đó trong đầu óc tôi thoáng có ý nghĩ là có thật Chúa đã sinh ra nơi máng cỏ thấp hèn như thế không? Có thật Chúa đã bị bọn quân dữ phỉ báng và đóng đinh Người trên Thập Giá không? Lịch sử truyền tụng có thêu dệt thêm để ca tụng Người không? Vì tôi nghĩ không lẽ thời xưa người ta lại độc ác tán tận lương tâm như thế sao? Đó là một suy nghĩ thoáng qua trong tôi thôi - Tôi vẫn tin Chúa sinh ra và chịu Tử nạn trên Thập Giá như mọi người Kitô hữu khác.

Nhưng những ngày gần đây chứng kiến những sự kiện xảy ra ở Thái Hà Hà Nội... Các Linh Mục, Tu sĩ, Giáo dân cũng đã bị bọn người hung ác đàn áp, đánh đập chửi bới nhục mạ phỉ báng... Tôi thực sự nhận thấy rằng "Lịch sử cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu " cách đây mấy ngàn năm đang được tái diễn một cách sống động ngay tại Thái Hà - Hà Nội, ngay ở thời đại mà Loài người đã tiến bộ không còn man ri mọi rợ như thời tiền sử ngày xưa.

Những câu chửi bới tục tằn thô bỉ, những tiếng hò hét "Giết, giết TGM Kiệt, giết Linh Mục Phụng, giết, giết... " Trời ơi sao giống hệt những tiếng hò hét của bọn quân dữ ngày xưa khi đem Chúa Giêsu ra xét xử, bọn chúng cũng gào thét điên cuồng "Giết, giết Giêsu, giết... ." mà tôi đã được nghe trong những buổi Nghi Lễ tưởng niệm Ngày thứ 5, thứ 6 Tuần Thánh.

Bây giờ thì ĐỨC TIN của tôi đã được cũng cố vững chắc qua Sự kiện các LMục, Tu sĩ, Giáo dân Thái Hà - Hà Nội bị bọn người man rợ điên cuồng phỉ báng và đòi giết - Một sự kiện mà tôi nghĩ là không thể nào có thể xảy ra ở Thế kỷ 21 này, ngay tại thủ đô Hà Nội.....

Trúc Đào

------------------------------------

Tôi là người sinh ra và lớn lên ở một giáo xứ thuộc Hà Nội, tôi được nuôi dưỡng và đi học dưới chế độ Cộng sản, lẽ ra tôi phải biết ơn và yêu qúy chế độ đó, nhưng vì tôi là người Công giáo nên mọi chuyện đã khác hẳn.

Tôi rất cảm tạ ơn Chúa vì đã run rủi số phận để cho tôi được đặt chân tới bến bở tự do đó là nước Mỹ đây.

Qua được đến bên này tôi mới hiểu thế nào là tự do tôn giáo, thế nào là tự do ngôn luận. Tôi cảm thấy thương cho những người thân và bạn bè tôi còn đang ở VN. Họ đang phải chịu sự lãnh đạo của một chính phủ ngu dốt và thối nát. Vì là người đạo Công giáo gốc, nên ngay từ nhỏ tôi đã được ông bà, cha mẹ kể cho những câu chuyện về sự bắt bớ và đàn áp người Công giáo từ thời Vua Mình Mạng và Tự Đức. Rồi cho đến thời ông ngoại tôi, ông có thể nói là 1 chứng nhân cho sự bách hại đạo của chế độ CS VN. Họ không cho ông tôi gần gũi với các cha, họ không cho ông tôi làm việc nhà thờ.

Họ đến đe dọa và bắt giam ông tôi 1 thời gian chỉ vì ông tôi đi lấy đồ ở dưới Hải Phòng cho Đức Cha Cương, thời bấy giờ là linh mục của xứ đạo của tôi. Rồi công an tới bắt ông tôi dỡ ảnh Chúa xuống, để treo ảnh Bác Hồ lên để thờ, nhưng ông tôi dứt khoát không chịu làm việc đó và ông tôi nói rằng: tôi là người Công giáo, tôi chỉ tin vào Chúa, nên tôi treo ảnh Chúa thôi, còn tôi đâu phải người vô thần đâu mà treo ảnh Bác Hồ. Rồi những ngày tháng ông tôi bị bắt giam, cả nhà ai cũng lo lắng, công an đến nhà đe dọa sẽ cho con cái nghỉ việc hết ở chỗ làm nếu mà không biết nói bố là ngưng ngay mọi quan hệ với các cha. Khổ vậy đấy,vậy mà CS VN lúc nào cũng tuyên bố là tự do tôn giáo, tự do nhân quyền, tự do đấy lấy ở đâu ra????. Đến thời của tôi, thì cũng có vẻ là đã dễ dàng hơn 1 chút xíu, nhưng mà công an vẫn rình rập theo dõi chúng tôi, chúng tôi đi học giáo ly,chúng tôi đi tập hát, chúng tôi đi lễ, đều có sự theo dõi của chính quyền địa phương, chúng gọi phone dọa nạt, cảnh cáo chúng tôi. Nhưng chúng tôi đâu có sợ, chẳng lẽ lại phải đi sợ cái ác, cái bất công, cái phi nghĩa. Chúng tôi vẫn tiếp tục sinh hoạt giới trẻ, sinh hoạt ca đoàn, vẫn tiếp tục là lớp người trẻ Công giáo dũng cảm. Vì Cs là Satan, là quỷ dữ, nên nếu mà mình khuất phục nó, nó sẽ lấn lướt mình. Vì Đức tin của ngư-ời Công giáo nên chúng tôi không sợ.

Những ngày này là những ngày gian khó của Giáo hội Vn nói chung,và Giáo phận HN nói riêng, những ngày này là những ngày tôi đang đau đáu hướng về HN, quê hương của tôi, nơi tôi vẫn còn gia đình và bạn bè.

Các em và các bạn của tôi trong giới trẻ Giáo xứ vẫn đang ngày đêm tham gia vào hành trình cầu nguyện của Giáo xứ Thái hà và Tòa tổng giám mục HN. Dù không làm được gì, dù chỉ biết cầu nguyện, nhưng các em tôi và các bạn tôi đều nói rằng họ không sợ. Đức tin của họ càng ngày càng bền vững, và càng gia tăng vì họ đã được nhìn thấy phép lạ của Đức Mẹ nơi Linh Địa Thái Hà. Đức Mẹ hiện ra là 1 niềm an ủi, nâng đỡ tăng thêm sức mạnh cho đoàn con cái Mẹ đang chịu cảnh đàn áp của chính quyền quỷ Satan. Nhìn những cảnh bao nhiêu giáo dân chịu cảnh mưa dầm gió bấc, lạnh lẽo để đứng đọc kinh cầu nguyện làm lòng tôi quặn đau và không cầm được nước mắt.

Phúc cho những ai bị bách hại vì lẽ công chính vì Nước Trời là của họ. Thật ra không thể kể hết những cái xấu xa của chính quyền CS. Nhưng có lẽ không kể ra thì ai cũng biết rồi, vì ở trên thế giới này đâu còn bao nhiêu nước CS nữa đâu, mà những nước đó đều là những nước nghèo đói nhất thế giới, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Nhờ bàn tay của Chúa và Mẹ. Xin ra tay dẹp tan chế độ CS, để cho người dân của những nước đó được hưởng an bình, ấm no và hạnh phúc. Đặc biệt cầu xin cho đất nước của chúng con, Việt nam, thoát khỏi bàn tay vô thần của CS, của 1 chế độ ngu dốt, chỉ biết gian dối, lường lọc, tham ô, hối lộ... Xin dâng lên Chúa và Mẹ những tâm tình cầu nguyện của chúng con, xin Chúa và Mẹ giúp chúng con vượt qua thử thách lớn lao này.

Hướng về Hà nội những ngày đau thương này.
Phương Dung

Công Giáo Việt Nam tại Hòa Lan Mời Cầu Nguyện Hiệp Thông với Tòa Khâm Sứ Hà Nội và Giáo Xứ Thái Hà

Thư Mời Tham Dự.
Cầu Nguyện Hiệp Thông Tòa Khâm Sứ Hà Nội và Giáo xứ Thái Hà

Kính gửi: Quí vị lãnh đạo các Tôn Giáo,
qúi vị lãnh đạo các Hội Đoàn, và toàn thể Giáo dân Việt Nam.

Cùng chung lời Nguyện Hiệp thông với Tòa Khâm sứ Hà Nội và Giáo xứ Thái Hà nhằm mục đích giành lại công lý và công bằng. Ban Mục Vụ và cha Quản nhiệm Giáo xứ các Thánh Tử Đạo Việt Nam tại Hòa Lan quyết định tổ chức Thánh lễ Đồng Tế cùng cha Quản Hạt Tổng Giáo Phận Utrecht Hiệp thông Cầu nguyện với Tòa Khâm Sứ và Giáo xứ Thái Hà vào:

Ngày: Chúa Nhật ngày 05 tháng 10 năm 2008
Thời gian: Lúc 14 giờ tới 17 giờ
Địa điểm: Tại Thánh đường San Salvator, St. Rocchusstraat 43 's Hertogenbosch.

Ban Mục Vụ Trân trọng kính mời tòan thể qúi Hội Đòan qúi ông bà và các anh chị em không phân biệt chủng tộc và Tôn Giáo hãy cùng nhau qui tụ về tham dự cho thật đông đủ.

Thay mặt Ban Tổ chức kính mời.

Linh mục quản nhiệm giáo xứ
Đức ông Phêrô Trần Văn Hòa

Saturday, September 27, 2008

California: Dem Cau Nguyen cho Cong Ly va Hoa Binh

DCVOnline — Tin ngắn

Hơn 10 ngàn người Việt tại Nam California, theo ước tính của ban tổ chức, đến tham dự đêm thắp nến cầu nguyện cho đồng bào giáo xứ Thái Hà từ lúc 6g30 đến 10g00 tối thứ Sáu, ngày 26/9/2008, tại khuôn viên bãi đậu xe chợ Viễn Đông 3, góc Westminster Blvd. & Brookhurst St., thuộc thành phố Westminster và Garden Grove, tiểu bang California.




Có mặt đứng cùng người Việt còn có một số đại diện dân cử tại địa phương đã thay phiên bày tỏ qua điểm ủng hộ cuộc vân động cho tự do tôn giáo tại Việt Nam.



Đặc phái viên DCVOnline thu hình và tường trình từ California.

Bản lên tiếng của các linh mục Công Giáo Việt Nam đang phục vụ Giáo Hội Công Giáo tại Na Uy

VietCatholic News (Thứ Sáu 26/09/2008 11:58)

Diễn tiến trong những ngày vừa qua liên quan đến vụ Toà Khâm Sứ cũ và giáo xứ Thái Hà thuộc giáo phận Hà Nội đã đi đến tình trạng căng thẳng nghiêm trọng. Nhà cầm quyền tại thành phố Hà Nội đã dùng bạo lực và hệ thống thông tin độc quyền, không chỉ để chiếm đất những để đè bẹp tiếng nói của công lý, bóp méo sự thật và đang dàn cảnh cho một cuộc đàn áp đẫm máu.

Tình trạng căng thẳng này không chỉ là đòi lại công bằng trên một mãnh đất, nhưng là tìm kiếm công lý, bênh vực sự thật và những quyền căn bản của phẩm giá con người, là được làm người và làm người dân trong một đất nước tự do và bình đẳng. Đây là sứ mệnh của mọi người công dân nói chung.

Trước tình thế đen tối này, chúng tôi, các linh mục, cùng với tất cả anh chị em tín hữu giáo dân Công Giáo Việt Nam tại Na Uy:

1. Cực lực phản đối cách hành xử của nhà cầm quyền tại thành phố Hà Nội trong việc dùng bạo lực và bóp méo sự thật liên quan đến những tranh chấp trên.

2. Hiệp thông với mọi người dân Việt Nam có thiện tâm, không phân biệt tôn giáo, để cùng góp sức bênh vực cho công lý, sự thật và các quyền căn bản của người dân Việt trên quê hương Việt Nam.

3. Hiệp thông với từng vị Giám Mục và toàn thể Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, với tất cả linh mục, tu sĩ nam nữ và giáo dân Công giáo tại Việt Nam, trong nỗ lực liên đới với Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt và Toà Giám Mục Hà Nội, với các linh mục, tu sĩ và giáo dân thuộc giáo xứ Thái Hà, kiên trì với cuộc dấn thân cho công lý và sự thật.

4. Kêu gọi chính quyền nơi chúng tôi đang cư ngụ dùng mọi ảnh hưởng để can thiệp với nhà cầm quyền Việt Nam trong việc thực thi công lý và nhân quyền.

Làm tại Na Uy, ngày 25 tháng 09 năm 2008

Linh mục Micae Nguyễn Duy Dương, Kristiasand
Linh mục F.X. Huỳnh Tấn Hải, Oslo
Linh mục G. Vũ Mạnh Hùng, Ålesund
Linh mục S. Võ Hoàng Phương Linh, Stavanger
Linh mục Dom. Nguyễn Thanh Phú, Trondheim
Linh mục C.B. Lê Hồng Phúc, Oslo
Linh mục P. Đỗ Đức Tân, Oslo
Linh mục L. Đặng Quang Tiến, Bergen
Linh mục P. Nguyễn Tuấn Văn, Fredrikstad
Linh mục P. Phạm Hữu Ý, Tønsberg

Thursday, September 25, 2008

“Các con hãy can đảm lên, vì Thầy đã chiến thắng thế gian”

Công Vũ
VietCatholic News (Thứ Sáu 26/09/2008 01:28)

Theo dõi những gì đang xảy ra tại giáo xứ Thái Hà và Tòa Khâm Sứ Hà Nội trong mấy ngày gần đây, chắc hẳn có người nghĩ rằng, cuối cùng thì “cái lí của kẻ mạnh đã thắng”; vũ lực và những thủ đoạn bỉ ổi của kẻ có quyền đã đè bẹp được ý chí và nguyện vọng chính đáng của những con người khao khát tự do và công lí. Thế nhưng đó mới chỉ là bề nổi của vấn đề, còn nếu chúng ta đặt niềm tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa - Đấng nắm trong tay mọi quyền lực, Đấng là sự thật tuyệt đối – và bằng con mắt đức tin thì chúng ta sẽ thấy rằng, mọi sự chỉ mới bắt đầu. Và khi soi vấn đề vào cuộc khổ nạn và phục sinh của Chúa Ki-tô, chúng ta có quyền tin tưởng vào một chiến thắng trong chân lí, vì chính Chúa Giêsu đã hứa: Các con “hãy can đảm lên! Thẩy đã thắng thế gian". (Ga 16,33)

Nhớ xưa, khi bước vào cuộc đời công khai, bằng lời giảng dạy, những việc làm đầy khôn ngoan và uy quyền, Chúa Giêsu đã tỏ cho dân Do Thái thấy rằng ‘ Chính Ngài là Đấng phải đến trong thế gian, đề mang lại tự do cho kẻ bị áp bức; giải phóng cho kẻ bị giam cầm...là Đấng cứu chuộc Israel’. Đồng thời Ngài cũng thẳng thắn lên án giới luật sĩ và biệt phái – những kẻ vốn tự coi mình là thông hiểu lề luật, những kẻ nhìn biết và có thể nói lời đúng đắn về Thiên Chúa - kỳ thực chỉ là bọn kiêu ngạo, giả hình, những kẻ chỉ quen “buộc những bó nặng và chất lên vai người ta, còn mình thì không nhúng tay lay thử. Dân chúng đông đảo vì thế đã tin theo Ngài. Giới lãnh đạo Do Thái trái lại, họ chẳng những bị lột mặt, mất uy tín, quyền hành mà còn mất luôn cả những lợi lộc kèm theo. Chính vì thế mà họ tìm mọi cách để hạ nhục, tẩy chay Ngài. Bắt bẻ, gài bẫy Ngài không xong, họ vu khống cho Ngài là kẻ dùng quyền lực của ma quỷ để dụ dỗ dân chúng. Ngay cả khi những cách thức “khôn ngoan nhất” cũng không mang lại hiệu quả thì họ quy kết cho Ngài là kẻ kích động quần chúng phản loạn và bằng mọi giá, họ muốn giết Ngài, nhưng tất cả vẫn không đủ để ngăn cản Ngài nói lên sự thật.

Cách thức mà ngày ấy lãnh đạo Do Thái đã dùng với Chúa Giêsu, ngày nay nó cũng đang được chính quyền Hà Nội áp dụng với giáo hội Việt Nam, mà cụ thể là với Đức tổng giám mục Ngô Quang Kiệt, các linh mục, tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà và giáo dân giáo phận Hà Nội. Họ luôn rêu rao về một thứ tự do tôn giáo mà trong thực tế nó luôn bị khống chế trong một thứ “luật rừng”. Họ ngang nhiên chiếm đoạt tài sản của Giáo hội để phục vụ cho những mục đích bất chính. Thế nhưng khi bị giáo dân lên tiếng phản đối, họ lại tìm mọi cách để bịt miệng: giáo dân cầu nguyện ôn hòa, họ dùng vũ lực đàn áp, bắt bớ; Đức tổng giám mục đệ đơn khiếu nại, bày tỏ sự bất bình và kêu gọi đối thoại, họ lại dùng mọi phương tiện truyền thông để xuyên tạc, vu khống, bôi nhọ.

Cho đến lúc này, những thủ đoạn dù rất trắng trợn, tàn nhẫn và bỉ ổi đã được họ dùng, nhưng vẫn không khuất phục được ý chí, khát vọng công lí của các chủ chăn và giáo dân, trái lại càng làm cho tinh thần ấy được đẩy lên ngày một mạnh mẽ hơn. Chính quyền Hà Nội đang tỏ ra rất lúng túng và họ đã tuyên bố sẵn sàng trừng trị Đức tổng giám mục Ngô Quang Kiệt cùng các linh mục Dòng Chúa Cứu Thề, linh mục quản xứ Thái Hà, nếu các Ngài không thôi đòi sự công bằng. Có người hỏi rằng, liệu chính quyền Hà Nội có dám làm điều đó không? Chúng ta chưa thể trả lời là có hay không, nhưng chúng ta có thể chắc chắn một điều rằng, trong chế độ này, có gì mà người ta lại không dám. Và thực tế là nhiều giáo dân đã bị họ đánh đập và bắt giam đó thôi. Nhưng dù họ có dùng đến những biện pháp như vậy nữa với các vị chủ chăn thì cũng không có gì là mới, bởi Đức Giêsu đã từng bị lãnh đạo Do Thái đối xử như vậy. Hơn nữa chính Chúa Giêsu cũng từng nói với các môn đệ khi Ngài sai các ông đi rao giảng: “người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em, nộp anh em cho các hội đường và bỏ tù, điệu anh em đến trước mặt vua chúa quan quyền vì danh Thầy” (Lc 21,12)

Nhìn vào diễn tiến của vụ việc, chúng ta không thể đoán trước được trong những thủ đoạn mà chính quyền Hà Nội sẽ dùng trong những ngày sắp tới là gì. Nhưng hiện nay, với việc họ vội vàng phong tỏa khu vực Tòa Khâm Sứ và xây dựng lên đó một vườn cây xanh mà họ nói là phục vụ cho mục đích công cộng; sắp tới sẽ là khu vực Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, chắc chắn chính quyền Hà Nội không còn dùng con đường đối thoại để làm việc nữa. Thêm vào đó là việc họ thuê những tên du côn đập phá đền thánh Gêrađô; nhổ nước bọt vào mặt các linh mục, giáo dân... Những điều đó nói cho chúng ta biết rằng, hành trình đi tìm công lí của chúng ta đang ngày một khó khăn, gian khổ. Nhưng trong đức tin, chúng ta đang thực sự được mục kích một niềm hy vọng, niềm hạnh phúc lớn lao, vì chúng ta đang đi trên đúng con đường hôm nào Thầy Chí Thánh đã đi và chắc chắn Ngài cũng đang đồng hành với chúng ta.

Nếu một ngày nào đó, những quyền lợi hợp pháp của chúng ta hoàn toàn bị tước đoạt; những kẻ bách hại chúng ta có thể hả hê vui mừng thì đó sẽ vẫn lại là một chiến thắng vinh quang sẽ đến, bởi Thầy Chí Thánh cũng đã từng bị nhục mạ, đánh đập ê chề và cuối cùng đã bị lột trần trên thập giá.

Điều gì đã xảy ra cho những kẻ những tưởng là đã giết được Ngài? Thưa, vì chúng làm điều gian ác, chúng lo sợ lời tuyên bố của Ngài: “Họ sẽ giết chết người và ba ngày sau khi chết, Người sẽ sống lại” (Mc 9,31), vì thế mà chúng đã cho lính canh phòng cẩn mật nơi ngôi mộ của Ngài.

Và đúng như lời Ngài đã nói, Ngài đã sống lại thật. Những đầu mục Do Thái sợ hãi, chúng đem cho bọn lính canh nhiều tiền bạc để chúng phao tin rằng: “Các anh hãy nói thế này: “Ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác”. (Mt 28, 13)

Mọi sự thật về Đức Giêsu đều đã rõ. Nhưng sau ngày sống lại Ngài không cần tìm đến đòi nợ Philato, cũng chẳng hỏi tội những kẻ đã kết án mình. Trái lại Ngài tìm đến những người thực lòng khao khát được tự do, những kẻ biết mình yếu đuối, mọn hèn, để cho họ thấy rõ Ngài chính “ là Đường – là Sự Thật và là Sự Sống”. Và từ những con người yếu đuối đó, Ngài lập nên một giáo hội đầu tiên; cho đến ngày hôm nay, giáo hội ấy dù đã phải trải qua bao cơn thử thách nhưng vẫn kiên cường, vững mạnh đang tiếp tục loan báo lời Ngài, về con đường mang đến sự thật và là sự sống.

Nói lại những điều này để chúng ta thấy rằng, tất cả những sự xuyên tạc, những lập luận tráo trở, ngụy biện mà chính quyền Hà Nội đang ra sức tấn công vào chúng ta, dù có tinh vi đến đâu rồi cũng có ngày bị lôi ra ánh sáng. Vì thế, chúng ta không lấy làm bi quan khi có nhiều người, trong đó có cả những anh em chúng ta, vì bị lừa gạt mà quay lưng lại phản đối chúng ta, cách riêng với Đức tổng giám mục Ngô Quang Kiệt, các linh mục. Trái lại, chính luận điệu, những sự đàn áp của họ lại là điều kiện cần có, giúp chúng ta góp sức đưa dần sự thật phơi bày ra trước mắt mọi người. Khi đó, dù họ có muốn bịt miệng, cấm đoán cũng chỉ là phí công vô ích, bởi nếu con người không được nói ra sự thật, thì đá sỏi cũng sẽ mở miệng cao rao.

Nhưng chúng ta là những người môn đệ của Chúa Ki-tô, đừng đợi đến ngày đó, mà chính lúc khốn khó này, khi chúng ta cầu xin cùng Thiên Chúa bày tỏ quyền năng của Ngài thì cũng đừng quên cầu nguyện cho họ nữa. Chúng ta hãy làm như Thầy Chí Thánh đã làm: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm".

Công Vũ

Liên Giáo sĩ, Tu sĩ và Cộng Đồng Giáo Dân Việt Nam tại Canada hiệp thông cầu nguyện cho Tổng Giáo Phận Hà Nội

CẦU NGUYỆN VÀ BÀY TỎ LẬP TRƯỜNG

CẦU NGUYỆN

Liên Giáo Sĩ & Tu Sĩ Công Giáo Việt Nam tại Canada. Giáo dân Việt Nam trên toàn Canada. Xin chia sẻ một hiệp thông thiêng liêng trên nền tảng đức tin Cộng Giáo, cùng có Chúa là Cha. Xin chia sẻ thật sự tình thân thương ruột thịt trên nền tảng những người cùng quê Cha đất tổ, cùng một quê hương Mẹ Việt Nam với Hội Thánh Công Giáo Việt Nam nói chung và với Tổng Giáo Phận Hà Nội, chủ chăn và đàn chiên đang thật sự bị đàn áp vì đức tin và vì quyền lợi thiêng liêng của Giáo Hội Công Giáo quê nhà.

Để cụ thể hóa sự chia sẻ, sự hiệp thông thiêng liêng và ruột thịt nầy, tôi xin quí linh mục đang coi sóc các cộng đoàn Công Giáo Việt Nam trên toàn Canada, tùy hoàn cảnh mục vụ cho phép, có thể:

1) Dâng những thánh lễ cầu nguyện cho quê hương và cho Tổng Giáo Phận Hà Nội. Xin gợi ý bằng một vài thông tin về những đàn áp và bách hại mà Giáo Phận Hà Nội đang gánh chịu vì việc tranh đấu giành lại những tài sản và cơ sở của Giáo Hội, nhất là những hành động đàn áp bạo lực mới xảy ra trong những ngày gần đây. Xin quí Cha kêu kêu gọi bà con Công Giáo Việt Nam dâng những hy sinh, hãm mình, làm tuần Tam Nhật hay Cửu Nhật cầu nguyện cho Giáo Phận Hà Nội khổ đau.

2) Cuối lễ, xin mời cộng đoàn hướng về Thánh Cả Giuse, bổn mạng Giáo Hội hoàn vũ, của Tổng Giáo Phận Hà Nội và của Đức TGM Giuse Ngô quang Kiệt để đọc kinh “KHẤN THÁNH GIUSE CHO TỔNG GIÁO PHẬN HÀ NỘI”

KINH KHẤN THÁNH GIUSE CHO TỔNG GIÁO PHẬN HÀ NỘI

Lạy Thánh Giuse – Xưa nay không ai kêu cấu Cha mà vô hiệu – Cha có thần hế trước mặt Đức Chúa Trời - đến nỗi người ta có thể nói rằng: Chắc chắn, Chúa sẽ nhậm lời chúng ta cầu xin - nếu được Thánh Cả Giuse chuyển cầu.

Lạy Cha hiền – Xin cầu bàu cùng Chúa Giêsu cho chúng con - Khi còn ở thế gian nầy – Cha đã từng là Cha nuôi và là vị bảo vệ trung thành của Chúa con chí thánh – Nay xin Cha bàu cử cho chúng con bên toà Chúa – Chúng con xin trao phó Giáo Hội Việt Nam – Đặc biệt, Tổng Giáo Phận Hà Nội, chủ chăn và đàn chiên đang bị bách hại - bị đàn áp vì đức tin - và vì quyền lợi của Hội Thánh - vào cánh tay quyền năng của Chúa – cũng như vào sự che chở phù trì của Cha – Đấng được chọn làm quan Thầy của Giáo Hội hoàn vũ và của Giáo Phận Hà Nội.

Xin Cha thương giải gỡ giúp chúng con - để thêm một vinh quang mới vào bao nhiêu vinh quang sẵn có của Cha - Lạy Thánh Giuse nhân từ - chúng con tin tưởng – Cha không bỏ qua những người sầu khổ kêu cầu Cha - Chúng con sấp mình dưới chân Cha – Tha thiết nài xin Cha đoái thương đến những than van khóc lóc của anh chị em chúng con - Xin Cha lấy tình thương như áo choàng che phủ anh chị em đau khổ của chúng con - và xin chúc lành cho anh chị đang bị bách hại vì đức tin - Amen.

N.B.: Được sửa đổi và được phổ biến tạm thời xử dụng để cầu nguyện và tạo một chia sẻ ruột thịt thiêng liêng với Tổng Giáo Phận Hà Nội đau khổ.

BÀY TỎ LẬP TRƯỜNG

Liên Giáo Sĩ & Tu Sĩ Công Giáo Việt Nam ở Canada. Giáo dân Việt Nam trên toàn Canada trong đức tin Công Giáo và trong ý thức bảo vệ và tôn trọng nhân quyền xin bày tỏ lập trường:

1) Không chấp nhận việc dùng bạo lực để đàn áp hay khống chế người khác. Tất cả được Chúa sinh ra trong bình đẵng. Nhân phẩm và nhân quyền phải được nhìn nhận và tôn trọng, nhất là quyền tự do tôn giáo và quyền sở hữu những cơ sở tôn giáo. (Kinh Thánh và bản Tuyên Ngôn Liên Hiệp Quốc về nhân quyền nhìn nhận)

2) Những hành động: đập phá Tòa Khâm Sứ ở Hà Nội hôm 21.9.2008; chiếm cứ DCCT Ở Thái Hà cũng như bắt bớ, giam cầm và hành hung những giáo dân vô tội, chỉ tranh đấu trong ôn hòa cho quyền làm người và giữ đạo của mình là ác xấu và đáng lên án.

3) Liên Giáo Sĩ & Tu Sĩ Công Giáo Việt Nam tại Canada. Toàn thể Giáo Dân Công Giáo Việt Nam tại Canada xin dùng mọi cách làm cho thế giới biết về những hành động phi nhân, bất công và đàn áp tôn giáo đang xảy ra tại thủ đô Hà Nội, Việt Nam.

4) Liên Giáo Sĩ & Tu Sĩ Công Giáo Việt Nam tại Canada. Toàn thể Giáo Dân Công Giáo Việt Nam tại Canada xin dành tháng 10.2008 tháng Mân Côi, để cầu nguyện cho TGP Hà Nội, cho vị chủ chăn và đàn chiên luôn can cường như các Thánh Tử Đạo Việt Nam, Cha Ông của chúng ta ngày xưa.

5) Xin quí linh mục đang chăm sóc Cộng Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Canada. Xin toàn thể Giáo Dân Công Giáo Việt Nam tại Canada thành tâm hiệp thông cầu nguyện và thuyết phục dư luận thế giới lên án hành động đàn áp người vô tội của Hà Nội.

Tất cả, xin hiệp ý cầu nguyện và xin cùng bày tỏ lập trường nêu trên. Tất cả được thực hiện trong ánh sáng đức tin và dưới sự đòi buộc của lương tâm Công Giáo.

Trong chúa Kitô, Mục Tử nhân lành

Lm. Phêrô Trần thế Tuyên

Chủ tịch Liên Giáo Sĩ & Tu Sĩ Công Giáo Việt Nam tại Canada

Wednesday, September 24, 2008

Nhiều dân cử Hoa Kỳ lên tiếng vụ Thái Hà và Tòa Khâm Sứ

LITTLE SAIGON, California (NV) - Nhiều dân cử Hoa Kỳ, từ liên bang đến địa phương, vừa ký nhiều thư chung lên tiếng và gởi đến các viên chức cao cấp của Hoa Kỳ, Tòa Thánh Vatican cũng như chính quyền Cộng Sản Việt Nam về hai sự kiện nhà thờ Thái Hà và Tòa Khâm Sứ xảy ra trong những ngày qua, các thông cáo báo chí của những vị dân cử này gởi đến nhật báo Người Việt cho biết như vậy.

Một thông cáo báo chí của văn phòng Dân Biểu Liên Bang Loretta Sanchez đưa ra cho biết trong ngày 18 Tháng Chín vừa qua, bà và sáu dân biểu liên bang Zoe Lofgren, Madeleine Bordallo, Dana Rohrabacher, Dan Burton, James McGovern và Stephen Cohen đã gởi thư đến Chủ Tịch Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Minh Triết “bày tỏ mối quan tâm đến với nhà cầm quyền Việt Nam về tình trạng đàn áp nhân quyền” và “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã ký cam kết bảo vệ nhân quyền căn bản của người dân quy định trong Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị của Liên Hiệp Quốc. Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam đã không giữ lời hứa mà vẫn tiếp tục thi hành các chiến dịch đàn áp, giam giữ và kết tội không biết bao nhiêu nhà đấu tranh dân chủ và người dân biểu tình.”

Bảy dân biểu này cũng cho biết họ “rất quan tâm khi được biết trên 3,000 giáo dân Thái Hà bị chính quyền Hà Nội đàn áp qua các cuộc thắp nến cầu nguyện một cách tàn bạo như bắt người, sử dụng roi điện, xịt khói cay cũng như nhiều cách đàn áp khác” và “những cách thức đàn áp bạo lực đó thật sự không thể chấp nhận được.”

Ðược biết, lá thư của bảy dân biểu liên bang Hoa Kỳ cũng được gởi đến Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Condoleezza Rice, đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội Michael Michalak và sứ thần Tòa Thánh Vatican, Tổng Giám Mục Pietro Sambi.

Trong khi đó, một thông cáo báo chí khác của Văn Phòng Liên Lạc Dân Cử đưa ra cho biết “hầu hết các vị dân cử gốc Việt tại Orange County đã ký tên vào một lá thư chung gởi đến Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Condoleezza Rice để kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ cấp tốc yêu cầu chính quyền Việt Nam ngưng ngay những hành động đàn áp đối với các giáo dân Việt Nam đang cầu nguyện đòi trả lại đất tại nhà thờ Thái Hà cũng như Tòa Khâm Sứ tại Hà Nội.”

Bức thư được gởi qua fax và thư hỏa tốc vào ngày Thứ Tư 24 Tháng Chín vừa qua.

Lá thư chung đã giải thích những điểm chính rằng “(1) đây là những hành động vi phạm trắng trợn quyền tự do tín ngưỡng và gia tăng chính sách thù nghịch đối với Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, (2) những hành động này rõ ràng đã coi thường các nỗ lực đối thoại giữa Hoa Kỳ và Việt Nam trên những vấn đề vi phạm nhân quyền và tự do tôn giáo, và (3) đây là một bằng chứng nữa để chứng tỏ rằng chính sách đối thoại trong xây dựng (constructive engagement policy) của Hoa Kỳ đã thất bại hoàn toàn trong việc đem lại những tiến bộ cụ thể trong những vấn đề quan trọng trong chính sách quốc gia của Hoa Kỳ.”

Lá thư còn kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ “hãy duyệt lại các chính sách bang giao đối với Việt Nam trong khuôn khổ của Ðạo Luật Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế ban hành năm 1998 và chính sách chung của Hoa Kỳ trong nỗ lực cổ võ cho tự do tôn giáo và tôn trọng nhân quyền, tự do và dân chủ trên toàn thế giới. Hành động cấp bách và cụ thể của Hoa Kỳ vào lúc này sẽ gởi một thông điệp mạnh mẽ nhằm khuyến khích Việt Nam tôn trọng trách nhiệm của mình với tư cách là một thành viên của Liên Hiệp Quốc đối với quyền tự do tôn giáo của người dân trong nước cũng như chấp nhận tiêu chuẩn tự do tôn giáo quốc tế ngõ hầu Việt Nam có thể tiếp tục được hưởng những lợi ích khác trong quan hệ ngoại giao và giao thương với Hoa Kỳ.”

Những dân cử gốc Việt ký tên vào lá thư chung bao gồm Thị Trưởng Rosemead John Trần, hai nghị viên Westminster Andy Quách và Tạ Ðức Trí, Nghị Viên Garden Grove Dina Nguyễn, hai ủy viên Học Khu Garden Grove Nguyễn Quốc Lân và Nguyễn Quang Trung, Ủy Viên Giáo Dục Học Khu Westminster Andrew Nguyễn và Ủy Viên Ðặc Khu Vệ Sinh Midway City Diệp Miên Trường.

Bản thông cáo cũng cho biết, trong tuần tới, Dân Biểu Tiểu Bang Trần Thái Văn sẽ hướng dẫn một phái đoàn đại diện cho cộng đồng Việt Nam đến Washington D.C. để vận động trực tiếp đối với các vị lãnh đạo của chính phủ và Quốc Hội Hoa Kỳ cũng như Tòa Khâm Sứ của Tòa Thánh Vatican tại đây.

(Nguồn: Báo Người Việt)

Tuesday, September 23, 2008

Đừng Sập Bẫy Satan!

Trần Duy Nhiên

Đêm hôm qua tôi không ngủ được. Năm giờ sáng vẫn còn ngồi trước màn hình vi tính. Tôi xem lại clip của bản tin VTV1 lên án Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, đọc một số phát biểu đầy phẫn nộ người dân trên trang Web VTV, nghe toàn bộ lời phát biểu của TGM Kiệt, và thấy dâng lên một nỗi nhục… Nhục vì đài VTV1 - Đài Truyền hình Việt Nam hay Đài truyền hình Trung ương Việt Nam là đài truyền hình quốc gia của Việt Nam (Wikipedia) - nghĩa là một đài đại diện cho dân tộc Việt Nam (trong đó có tôi), đã cắt xén lời TGM, một lời chứa chan lòng yêu nước, và biến nó thành một lời phủ nhận dân tộc mình.

Nỗi nhục đang nghèn nghẹn thì được tin là ở Thái Hà, từ 11 giờ đêm đến 2 giờ sáng, có nhiều kẻ đến phá hủy đền Thánh Giêrađô, và chửi rủa inh ỏi, và cạnh đó, một nhóm công an đứng nhìn… Nỗi bức xúc cứ cuồn cuộn, trong khi đó các messages Yahoo gửi đến tới tấp: SOS! Tôi làm được gì khi ngồi ở Sàigon! Thậm chí nếu giờ này tôi ở ngay tại chỗ, thì chắc chắn cũng chạy đi núp khỏi những người sẵn sàng dùng vũ lực với mình. Công an không làm gì, thì tôi làm gì được?

Tôi nhớ lại trong thánh lễ hồi chiều. Khi cha chủ tế đề nghị cộng đoàn hát Kinh Hòa Bình để hiệp thông cầu nguyện cho Tòa Khâm Sứ, tôi không thể nào hát cho hết bài. Tôi biết rằng Chúa Nhật hôm nay, cũng như tôi, tám triệu người công giáo tại Việt Nam và không biết bao nhiêu người công giáo ở Hải Ngoại, đang cùng hát với nhau Kinh Hòa Bình trong tâm tình hiệp thông, vậy mà không thể nào tôi hát cho gãy gọn.

Tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết,
Tìm yêu mến người hơn được người mến yêu.


Trái tim tôi cứ chực hét lên với Chúa trong nước mắt: “Không! Lạy Chúa! Con không thể tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết, con không còn sức để tìm yêu mến người hơn được người mến yêu. Hơn 30 năm rồi, con chỉ mong tìm hiểu biết người, tìm yêu mến người, mà lại bỏ mặc những anh chị em nghèo khổ, bị bóc lột, bị gạt ngoài lề xã hội con người… Con tìm hiểu người hơn 30 năm, không biết có được người hiểu không, nhưng cả một thế hệ đã bị sa sút niềm tin một cách nản lòng, niềm tin vào con người và cả niềm tin vào Chúa!”

Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời!

“Không, Lạy Chúa! Chúa muốn con chết thế nào thì con xin vâng! Nhưng con không cần chết để vui sống muôn đời, khi mà hiện nay con làm ngơ cho ai chết mặc ai! Và có những người chết dần chết mòn trong thân xác, bị giết bởi những người đã chết trong lương tâm!”

Và đến gần 5 giờ sáng những đợt sóng phẫn nộ cứ cuồn cuộn dâng lên trong lòng tôi. Tôi bỗng nhớ lại bài hát chào cờ vào những ngày đầu tiên thay đổi chế độ, bài ‘giải phóng Miền Nam’, với những lời thúc dục trong hận thù: “Ôi xương tan máu rơi, lòng hận thù ngất trời… Vùng lên, nhân dân Việt Nam anh hùng! Vùng lên, xông pha vượt qua bão bùng!!!” Giờ đây, cho tôi hát bài ấy, chắc tôi sẽ hát hết tâm can, và có lẽ thành thật hơn là hát bài ‘Kinh Hòa Bình’.

Tôi vào giường lúc hơn 5 giờ sáng, nằm thao thức, và đến 7 giờ tôi đã lồm cồm ngồi dậy, rã rời. Như một cái máy, tôi dâng lên Chúa những lời nguyện đầu ngày, mà không biết nói gì. Bỗng một câu sáo mòn của Thánh Gioan hiện về trong đầu tôi:

Anh em thân mến, chúng ta hãy yêu thương nhau, vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa. Phàm ai yêu thương, thì đã được Thiên Chúa sinh ra, và người ấy biết Thiên Chúa. Ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là Tình Yêu (1 Ga 4, 7-8)

Bỗng tất cả vụt sáng lên như qua một tia chớp của Thánh Thần! Tôi đã bị sự dối trá bao trùm suốt đêm hôm qua! Tôi đã sắp sửa đi vào trò chơi của Satan, nghĩa là lấy căm thù đáp lại căm thù, lấy bạo lực chống lại bạo lực. Và như thế là đi vào con đường hơn thua theo kiểu thế gian. Nhưng nếu người công giáo chúng ta chọn con đường tranh đấu hơn thua, thì chúng ta sẽ thua mọi bề.

Thứ nhất, vì người công giáo không có sức mạnh bạo lực, không có kinh nghiệm bạo lực, và cũng không có thủ đoạn bạo lực. Đánh Satan bằng vũ khí của Satan là thua ngay từ khởi điểm.

Thứ hai - và đây là lý do quan trọng nhất - vì chúng ta đã đi sai con đường mình. Chúng ta đã chọn lựa căm thù là Satan, thay vì chọn Tình Yêu là Thiên Chúa.

Giáo hội có thể mất một mảnh đất, giáo sĩ có thể bị vu oan, giáo dân có thể bị hành hạ, và toàn thể dân Việt Nam - nghĩa là bao gồm cả người công giáo - có thể mất niềm tin vào những lời dối trá của loài người, rồi mất cả lòng tự trọng; nhưng điều duy nhất ta không quyền để cho mất, đó là để Satan cướp mất tình yêu trong lòng mình.

Những công an chìm, những cảnh sát nổi, có thể hành hung giáo dân, có thể bắt bớ họ, vì bất cứ một lý do nào… Những người đó là anh em chúng ta, là những người mà chúng ta phải yêu thương.

Những người làm thông tin, trong ngành truyền hình, trong các cơ quan báo chí, có thể lăng nhục vu oan cho các chủ chăn, vì bất cứ một lý do nào đó… Những người đó là anh chị em chúng ta, là những người mà chúng ta phải yêu thương.

Những người đang muốn dành những mảnh đất ở tòa Khâm sứ hay Thái Hà, vì bất cứ lý do gì, và dùng bất cứ phương tiện gì… Những người đó là anh chị em chúng ta, là những người mà chúng ta phải yêu thương.

Nhưng yêu thương không có nghĩa là đồng lõa với bất công. Phải tiếp tục làm bất cứ những gì có thể làm để cho công lý sớm ngự trị. Nhưng phương tiện duy nhất có thể sử dụng, đấy là tình yêu. Dĩ nhiên là cầu nguyện, vì ‘không có Thầy, anh em không làm được gì’, nhưng cầu nguyện không phải là phương tiện để chống bất công, mà phương tiện phải là Tình Yêu. Điều duy nhất cần kiên định với nhau - khi Satan đang dùng căm thù và bạo lực, cũng như mọi mánh khoé xảo quyệt, để đưa chúng ta vào lối suy nghĩ của nó - đó là ta KHÔNG SỢ HÃI.

Tôi còn nhớ lời một linh mục nói với tôi cách đây 33 năm. Lúc bấy giờ cha đang du học ở Ý thì bỗng bỏ dở học trình mà bay về Việt Nam, vào cuối tháng Tư, 1975, khi mà không biết bao nhiêu người tháo chạy vì ‘sợ Cộng Sản’. Tôi hỏi ngài ở bên Ý không nghe người ta nói đến những điều ghê gớm về chế độ Cộng Sản sao mà lại về trong lúc này. Cha trả lời: Có nghe chứ! Nhưng tôi về đây chỉ đem theo tình yêu. Họ có thể ghét tôi, hành hạ tôi, cầm tù tôi… nhưng tôi vẫn yêu thương họ, chứ không hề sợ hãi họ. Bởi vì trong tình yêu thì không hề có sợ hãi.

Vâng! Đó là điều thánh Gioan đem cả đời mình mà khẳng định: Tình yêu không biết đến sợ hãi; trái lại, tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi, vì sợ hãi gắn liền với hình phạt và ai sợ hãi thì không đạt tới tình yêu hoàn hảo. (1Ga 4,18)

Và đó là phương tiện duy nhất chống lại Satan, và bắt nó phải phục tùng. Vụ Khâm Sứ hay Thái Hà chỉ là một biểu hiện. Người công giáo, với tư cách là môn đệ của Chúa Kitô, không chống lại chính quyền dù là chính quyền nào, không chống lại con người dù người đó là ai: người công giáo chống lại Satan, dưới bất cứ mặt nạ nào. Và con đường chống lại Satan chính là sống ‘không sợ hãi’ trong tình yêu: “Anh em được Thiên Chúa gọi để sống như thế. Thật vậy, Đức Ki-tô đã chịu đau khổ vì anh em, để lại một gương mẫu cho anh em dõi bước theo Người. Người không hề phạm tội; chẳng ai thấy miệng Người nói một lời gian dối. Bị nguyền rủa, Người không nguyền rủa lại, chịu đau khổ mà chẳng ngăm đe; nhưng một bề phó thác cho Đấng xét xử công bình” (Pr 2, 21-22)

Nhưng phản ứng con người trong chúng ta vẫn có nguy cơ thét lên lời phê phán: “Tình yêu không có nghĩa là yếu hèn”. Đây là một thách thức! Nhưng lúc này là lúc ta phải can đảm nhìn ra và chấp nhận cái nghịch lý của Thập Giá: Sức Mạnh của Tình Yêu biểu lộ ở một thái độ mà con người cho là yếu hèn.

Nếu mai này công lý có được trả lại phần nào, hoặc Satan có bị đuổi khỏi một số nơi mà nó đã gieo được mầm gian dối, thì người công giáo không có gì vênh vang cả. Mà có vênh vang chăng, ấy là vênh vang về sự yếu hèn của mình, noi gương thánh Phaolô:

Nếu phải vênh vang, thì tôi sẽ vênh vang về những yếu hèn của tôi… Vậy tôi rất vui sướng về những yếu hèn của tôi, để sức mạnh của Đức Kitô ngự trong tôi. Vì thế, tôi vui thoả trong sự yếu hèn của tôi, trong sự lăng nhục, quẫn bách, bắt bớ, khốn khó vì Đức Kitô: bởi khi tôi yếu đuối, chính là lúc tôi mạnh mẽ. (2Cr 11, 30 - 12, 10)

-----------

Tôi thở phào. Giờ này có lẽ ở Tòa Khâm Sứ hay Thái Hà, Satan vẫn tiếp tục lối kéo Giáo Hội vào đường đi của nó. Nhưng nếu chúng ta không mắc bẫy nó, thì nó phải chịu thua. Bởi vì Chúa đã nói: "Hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian" (Ga 16,33), mà Thiên Chúa là Tình Yêu.

Và khi Tình Yêu đã thắng Satan rồi, thì hệ quả tất yếu sẽ đến. Chẳng những tòa Khâm Sứ và đất Thái Hà sẽ được giải quyết trong công lý, mà cả đất nước Việt Nam được trả lại cho người Việt Nam, chứ không phải là thuộc ‘quyền sử dụng’ của một vài tay hay vài tập đoàn tài phiệt trong nước hoặc ngoài nước nào đó.

Điều cần phải kiên định ngay trong giai đoạn này, ấy là đừng để cho Satan đánh lừa. Nó đang thách thức chúng ta xem chúng ta có thể noi gương Chúa Kitô mà YÊU THƯƠNG ĐẾN CÙNG không. Vì thế, lúc này hơn bao giờ hết: Hãy thức tỉnh và cầu nguyện.

Trần Duy Nhiên

Hưởng Ứng Kháng Thư của Đức Cha Kontum

Là những tín hữu, chúng con rất được an ủi khi thấy các mục tử của mình đang dần dần hiệp nhất cùng một tiếng nói. Ở một đất nước toàn trị, một đất nước đang được thế giới nhìn qua hình ảnh người ngôn sứ bị bịt miệng, toàn dân bị lừa bịp và dẫn đi như đàn cừu mà không ai dám lên tiếng nói. Ngày càng có những người không cùng một đức tin với chúng ta dấn thân vào mối phúc thứ tám, dám nói lên sự thật, chấp nhận bị bắt bớ, tù đày, giam cầm và cả bị sát hại vì lẽ công chính. Nhìn họ và nhìn các vị Tăng Thống của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất bị quản thúc và chịu bao thử thách, chúng con tự hỏi bao giờ các mục tử của chúng con mới lên tiếng nói? Tạ ơn Chúa, nay lửa cháy tận nhà, từ Hồng Y đến Giám Mục và Bề Trên Dòng, các mục tử đã đồng loạt dõng dạc lên tiếng, đích thân đến hiệp thông cầu nguyện và viết lên giấy trắng mực đen những sứ điệp của mình. Cách riêng, lá thư của Đức Cha Kontum gửi các vị lãnh đạo Đất Nước, thật ngắn gọn nhưng gói ghém được tất cả.

Chúng con xin có chút tâm tình nồng nhiệt hưởng ứng, bắt đầu từ phần cuối của lá thư đi lên.

1. THIÊN CHÚA LÀ CHỦ LỊCH SỬ

Vụ Thái Hà thoạt đầu giản dị là một giữa muôn ngàn vụ khiếu kiện đất đai trên khắp đất nước, nay đã lôi cuốn sự nhập cuộc của mọi miền đất nước và cả nhiều chân trời khác nhau trên thế giới, không riêng người Công Giáo mà cả người ngoài. Nó vượt mọi tiên liệu của những người trong cuộc cả hai phía, dường như khiến hai bên đều không dừng lại được nữa. Ai đã làm cho một cái tàn thuốc bùng lên thành đám cháy liên lục địa nếu không phải là Đấng đã gây ra vụ nổ Big Bang và đang làm chủ lịch sử?

Chi tiết này khiến không thể nhìn vấn đề cách khinh suất. Chính Đấng mời gọi học với Ngài về sự hiền lành và khiêm nhường cũng nhắc nhở: “Vậy anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu” (Mt 10,16).

Đức Cha Kontum gửi thẳng kháng thư đến những vị lãnh đạo cao nhất, là điều chí lý. Cần phải đòi những vị lãnh đạo cao nhất lên tiếng, bởi vì họ đang diễn trò nhắm mắt làm ngơ cho cấp dưới đặt mọi người trước sự đã rồi, để rồi lại tiếp tục dối lừa với luận điệu: "Nếu có nhu cầu xin đất để sử dụng vì mục đích tôn giáo thì phải thực hiện theo trình tự, thủ tục, quy định của pháp luật, báo cáo cơ quan nhà nước có thẩm quyền xem xét, giải quyết". Tiếp đó là đan cử chuyện trả đất La Vang, chuyện trả chủng viện Thái Bình, một vài câu nói xoa dịu rồi mọi chuyện không phải chìm vào quên lãng nhưng trở thành trò đùa!

Vấn đề không chỉ ở đám đất này hay đám đất kia, nhưng “khắp nơi đều có người dân đi khiếu kiện đất đai, tài sản. Chính quyền cần xem xét lại và nhận ra cái bất cập, cái bất công” (Thư Đức Cha Kontum). “Có biết bao nhiêu người dân thấp cổ bé miệng đi khiếu kiện đòi tài sản suốt bao năm tháng mà chẳng được lắng nghe giải quyết, lại còn bị trù dập” (nđd). Xin cám ơn lá thư của Đức Cha Kontum đã cho thấy Giáo Hội đang đấu tranh không phải vì vài đám đất tí teo của riêng mình nhưng là đang lên tiếng thay cho đại chúng bị áp bức. Vị Giám Mục đầu tiên của giáo phận Kontum, Đức Cha Paul Seitz, đặt tựa cho tập hồi ký viết về những ngày cuối cùng ở Việt Nam là “Thời Của Những Con Chó Câm”, thời đám ngôn sứ của Thiên Chúa bị ngậm miệng, thế nhưng với những người hôm nay đang tiếp tục sứ mạng của Đức Cha Paul, Thiên Chúa đang để cho những người câm được mở miệng, một thời mới đã bắt đầu.

Điều cảm động là tất cả các mục tử ngôn sứ ấy biết rõ cái giá mình phải trả khi dám lên tiếng bênh vực sự thật. Xin kính chào Thập Giá, niềm hy vọng có một không hai!

2. KHÔNG PHẢI CHỈ LÀ ĐẤT ĐAI

“Vâng, đây không chỉ là chuyện đất đai. Cái chính là lòng người, là hạnh phúc, là tự do được làm người và làm người dân trong một đất nước tự do, bình đẳng. Nhiều người dân, trong đó có người dân Thái Hà, đang đòi hỏi công lý, công bằng, sự thật” (nđd).

Vâng, Đấng làm chủ lịch sử đã mở quyển sách sang một trang khác. Không còn chỉ là chuyện đất đai. Thế nên dù khu vực Tòa Khâm Sứ cũng như khu đất Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà có thành công viên cây xanh thì cuộc đấu tranh vẫn phải tiếp tục và tiến tới. Không phải cho quyền lợi của Giáo Hội nhưng là cho con người. Giữ vững lập trường bất bạo động, người Công Giáo liên kết cùng nhau cầu nguyện để công lý được thể hiện cho mọi người. Người Công Giáo không tìm lật đổ chính quyền nhưng muốn góp phần “điều chỉnh cái bánh lái nhỏ xíu để Đất Nước tiến đến vinh quang” (nđd). Thật đau lòng, sau hơn ba mươi năm có được hòa bình, Đất Nước và Dân Tộc ngày càng lún sâu vào những tệ đoan xã hội, tham nhũng và càng suy đồi về luân lý và giáo dục (x. nđd). Người Công Giáo không thể làm ngơ trước mối thảm họa chung.

Vâng, Thiên Chúa đang cho Giáo Hội Việt Nam cơ hội đóng trọn vai trò ngôn sứ của mình. Không thể thỏa hiệp để bị biến chất. Không thể chỉ vì sợ mất dăm củ hành củ tỏi mà không dám rời bỏ Ai Cập, dấn thân vượt biển Đỏ tiến về Đất Hứa.

Các nhà đấu tranh dân chủ hiện nay ngày càng đông nhưng chỗ yếu của họ là không có cách nào làm cho quảng đại quần chúng biết sự hiện diện của họ và ý nghĩa cuộc đấu tranh của họ. Dân chúng không biết, không hiểu, cho nên rất thờ ơ và có khi còn mỉa mai. Rút kinh nghiệm ấy, chúng ta cần phải làm cho mọi người trong Dân Chúa, từ linh mục, tu sĩ và giáo dân, từ người lớn đến trẻ em hiểu rằng chúng ta không đấu tranh để đòi đất nhưng để đòi công lý. Mọi người đều phải hiểu biết rõ thì mới yêu mến con đường của Giáo Hội và dấn thân.

Ước gì toàn thể Giáo Hội Việt Nam sẽ có một hình thức chung để lên tiếng, chẳng hạn mỗi chiều Thứ Bảy đầu tháng mọi nhà thờ trên toàn cõi Việt Nam cùng canh thức trong ánh nến, hiệp dâng thánh lễ cầu nguyện cho công lý và đọc lên những lá thư của HĐGMVN công bố sự thật cho mọi người. Sự kiện này ở khắp nơi cùng một lúc dần dần sẽ khiến anh chị em lương dân hiểu được việc làm của chúng ta.

Nào có gì phải sợ? “Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được” (Mt 10,39). Nhiều người trong chúng ta còn nhớ lời đầu tiên Đức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II nhắn gởi Giáo Hội Việt Nam mấy mươi năm trước: “Đừng sợ! Hãy hiệp nhất với nhau và hãy nói sự thật!”

3. SỰ THẬT SẼ GIẢI PHÓNG

Không riêng bà con giáo dân Thái Hà và các tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế bị xuyên tạc và bôi nhọ, giờ đây chính những lời của vị đứng đầu Giáo Tỉnh Hà Nội bị cắt xén và xuyên tạc trắng trợn. Rồi chỉ cần xuyên tạc xong là có thể biến từ “ngài” thành “ông”, thành “tên” rồi thành “thằng”.

“Chỉ có ‘sự thật sẽ giải phóng’ con người, mới đem lại tự do hạnh phúc cho con người. Con người vốn có tinh thần hiền lành, dễ gặp nhau, dễ tha thứ, nhưng một khi biết mình bị lừa, bị gạt, bị dồn ép… thì họ có thể chấp nhận cả cái chết” (Nđd).

Chúng ta không thể ngồi chờ để các phương tiện truyền thông nhà nước mặc sức ban phát những sự thật theo ý họ khiến quần chúng khắp nơi hiểu lệch lạc về Giáo Hội và khinh miệt Giáo Hội. Chúng ta có Vietcatholic, một số trang web Công Giáo khá quen thuộc và có Đài Chân Lý Á Châu. Dù ít ỏi, nhưng nếu biết phối hợp cũng có thể cung cấp thông tin khá rộng rãi:

- Các e-magazine sẽ nhanh chóng chuyển cho độc giả của mình những thông tin cần thiết. Trước đó, cần giúp những người dùng các địa chỉ email có đuôi ‘.vn’ biết rằng có nhiều thư và báo điện tử gửi đến họ bị phát hoàn. Muốn nhận được thông tin, họ nên mở hộp thư trên các hãng quốc tế như yahoo hay gmail (không có ‘.vn’ ở cuối).

- Xin các e-magazine và mọi người phổ biến rộng rãi những cách vượt tường lửa để xem tin tức Công Giáo trên mạng, phổ biến giờ và làn sóng phát thanh của Đài Chân Lý Á Châu.

- Cần chia sẻ những kinh nghiệm ấy với bạn bè ngoài Công Giáo để họ có thể tự mở xem và biết thêm những điều mà Nhà Nước muốn giấu. Qua đó, người ngoài Công Giáo sẽ cảm thông hơn vì biết rằng cuộc đấu tranh của người Công Giáo cũng hòa nhịp với khát vọng dân chủ và nhân quyền của đại bộ phần quần chúng.

- Cần chia sẻ cả với các công an, những người này hành động dã man có thể chỉ vì đã được học tập một chiều. Nếu có điều kiện biết sự thật, có thể nhiều người trong họ sẽ chùn tay không nỡ đàn áp dân lành.

- Cần chia sẻ kinh nghiệm tiếp nhận thông tin trên đây với giới sinh viên để họ biết rằng chúng ta không chỉ mất Hoàng Sa và Trường Sa ngoài biển khơi nhưng đang mất những quyền căn bản của con người ngay trên đất liền của Tổ Quốc.

Trong bài viết gởi Vietcatholic hôm qua (22-9) một cán bộ đồng cảm với giới Công Giáo nói rằng điều đáng ngại là truyền thông của bên Công Giáo quá yếu, không cự lại nổi làn sóng truyền thanh, truyền hình và báo chí của Nhà Nước đang phủ ngập trên dân chúng.

Bằng mọi cách, chúng ta cần làm cho mọi người biết được sự thật. Cách của Đức Hồng Y TGM Sài Gòn là một gương sáng chói: Ngài liên tiếp viết thư giải thích cho các thành phần Dân Chúa và yêu cầu đọc ở nhà thờ. Thiết tưởng các Tòa Giám Mục khác đều có thể cho đọc những thư ấy hoặc các thư tương tự của Đấng Bản Quyền. Thiết tưởng các nhà xứ và mọi người cần can đảm tiếp tay với các Tòa Giám Mục bằng cách in thêm và phát hành rộng rãi. Mỗi người cũng có thể chia sẻ những thư ấy cho các bạn hữu người lương. Một khi biết được ý nghĩa cuộc đấu tranh cho công lý, họ sẽ tiếp tay ủng hộ chúng ta.

4. CHỨNG TỪ HIỆP NHẤT

Đã có lúc người ta nghĩ rằng Giáo Hội Việt Nam khó còn tìm lại được sự hiệp nhất. Thế mà chưa bao giờ Giáo Hội Công Giáo Việt Nam lại hiệp nhất như những ngày này.

Người ta đã đếm các Giám Mục đến từ khắp mười giáo phận của Giáo Tỉnh Hà Nội, ba lá thư của Đức Hồng Y Tổng Giám Mục Giáo Phận Sài Gòn rồi đến thư hiệp thông từ hai Đức Giám Mục Tây Nguyên của Miền Trung. Thế là đủ cả ba Giáo Tỉnh.

Chúng ta hãy tha thiết cầu nguyện để mọi người đều biết quên mình vì ích chung và vì hiệp nhất. Chúng ta hiệp nhất với nhau không chỉ vì nhu cầu tự vệ chung nhưng trước hết là để thế gian tin rằng Chúa Cha đã sai Đức Kitô đến trần gian (x. Ga 17,21) và tiếp đến là để cùng nhau phục vụ những người cần được hưởng ơn cứu rỗi.

Tin vào lời hứa của Mẹ Maria tại Fatima, chúng ta hãy động viên nhau hiệp thông cầu nguyện, lần chuỗi Mân Côi, trong hy sinh, chay tịnh và đổi mới đời sống.

5. TÂM TÌNH BIẾT ƠN

Kết thúc bài hưởng ứng này, chúng con xin chân thành biết ơn lá thư của Đức Cha Micae.

Chúng con chân thành biết ơn Đức Hồng Y đã quên những muộn phiền riêng để dẫn dắt chúng con trên đường sự thật.

Chúng con chân thành biết ơn Đức Tổng Giám Mục Hà Nội đã xướng xuất công cuộc cầu nguyện để nhờ đó Cộng Đồng Dân Chúa khắp nơi được hiệp nhất một lòng một ý, và hơn nữa xin biết ơn Đức Cha giờ đây đang chịu sỉ nhục vì yêu mến Dân Tộc và Giáo Hội.

Chúng con xin chân thành biết tất cả và từng Đức Cha yêu dấu và đáng kính mến của chúng con trong Hội Đồng Giám Mục Việt Nam về lòng dũng cảm và sự hiệp nhất sâu xa của Quý Đức Cha, về tấm lòng của Quý Đức Cha dành cho những nghèo hèn, bé nhỏ, bị bỏ rơi và bị áp bức.

Xin Quý Đức Cha cầu nguyện cho chúng con biết noi gương Quý Đức Cha.

Sài Gòn, 23-09-2008
Một tín hữu bé nhỏ không đáng nhắc tên, nói thay cho nhiều anh chị em.
N.T.T.

Monday, September 22, 2008

Đêm Thái Hà - Đêm chịu nạn

VietCatholic News (Thứ Hai 22/09/2008 04:43)

Sáng nay 22.09.2008, toàn bộ khu đất DCCT bị phong toả, không ai được vào. Các con đường dẫn đến khu đất, đi chung với các khu dân sinh cũng bị phong toả, dân sống trong khu vực ra vào cũng bị kiểm sát ngặt nghèo. Khu vực tòa TGM HN vẫn bị phong toả, lối vào từ Nhà Thờ Lớn cũng bị xiết lại, cấm xe ôtô, các loại xe khác, hay người đi bộ bị kiểm soát gắt gao …

Hơn 7 giờ sáng chúng tôi đến Thái Hà. Thấy đầu ngõ 180 lối vào nhà thờ, trên đường Nguyễn Lương Bằng, thêm một trạm cảnh sát giao thông. Chúng tôi muốn vào bệnh viện Đống Đa, nhưng đội cảnh sát và bảo vệ ở đây ngăn lại và đòi phải có giấy CMND. Vì sợ người ta vào đây lên lầu có thể trông thấy điều gì đang diễn ra ở Linh địa.

Nghe một giáo dân trong khu vực nói: “Suốt đêm cảnh sát cơ động và các lực lượng bất hảo nào đó bao vây nhà thờ Thái Hà. Các lối tiếp cận Linh địa Đức Bà đều bị phong toả: Cổng biện viện, cổng chính vào Linh địa, các con ngõ dẫn vào Phố Đức Bà”.

Một cụ già kể cho chúng tôi rằng: "Nghe một cha nói lúc đêm ngay khi đám người đang quậy phá và tấn công, có ông Chủ tịch Quận và ông Trưởng Công an Quận Đống Đa đến xin vào gặp để giải quyết vấn đề khó khăn cho các cha.

Nghe nói các cha đã từ chối làm việc ban đêm và đã yêu cầu các vị đại diện chính quyền này giải tán đám người gây rối và chịu trách nhiệm về an ninh trong khu vực, để cho dân chúng được nghỉ ngơi trong đêm khuya.

Khoảng 7 h sáng, cảnh sát cơ động đã triển khai thêm lực lượng ở khu phố Đức Bà. Mấy trạm hàng rào sắt di động cùng các hàng rào thép gai đã được giăng ra. Các tín hữu quy tụ nhau ngồi trước hàng rào thép gai trên phố Đức Bà, cách Linh địa khoảng 150 m, đọc kinh cầu nguyện và hát thánh ca. Phía trước phía sau cũng đều là cảnh sát cơ động.

Nhiều người muốn đến Linh địa để biết điều gì đang diễn ra bên trong, nhưng họ không thể vượt qua các hàng rào thép gai và hàng hàng lớp lớp cảnh sát cơ động cùng chó nghiệp vụ.

Các cánh cổng sắt Đền Giêrađô đã bị số người lạ mặt ban đêm đến tấn công phá đổ nằm ngổn ngang giữa lối đi. Những cánh cổng sắt to lớn thế mà phá được thì cũng ghê! Nghe người dân xung quanh nói đám người phá đá dùng búa tạ đập và ô tô kéo.

Người dân trong khu vực Linh địa báo tin ra cho biết lều bạt, bàn ghế, đồ đoàn của các bà mẹ Thái Hà đã bị quân dữ đập phá tan tành trong đêm, nhưng đến sáng đã được xe đến dọn sạch sẽ. Các bà mẹ Thái Hà về lại cư ngụ trong tu viện để được các bác sĩ chăm sóc. Các bà thật là những con người can đảm và hy sinh. Đức Cha Nguyễn Văn Sang nói các bà xứng đáng được tạc tượng.

Đang khi đó thì Ông Tuấn nhà ở ngay bên Thái Hà viết email cho chúng tôi biết tình hình như sau: "... được biết đêm qua một số nhóm dân uống rượu đang chờ xem, cá độ bóng đá giữa Chelsea gặp MU thì Tivi phát lại câu nói của Đức Tổng trong đó có lời bình rất kích động con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo một số ông già xưng là cựu chiến binh hô lên tao mất bao nhiêu xương máu để cho thằng này nói láo thế, chúng mày đâu theo tao, bọn này vừa đi vừa chửi Đức Tổng và Cha Bề trên rất tục, đám người càng ngày càng đông, lúc đó lễ vừa xong các Cha và giáo dân ra Linh địa cầu nguyện thì chúng chặn lại, Cha Khải giải thích chúng không nghe còn nhổ nước bọt vào mặt Cha Khải, các Cha thấy bọn này đang bị kích động nên đã cho giáo dân quay trở về Nhà thờ và gọi điện cho công an đến can thiệp, có một số công an đến nhưng họ không tích cực can thiệp. Được thể, bọn say rượu vừa đi vừa chửi định xô đổ cổng nhà thờ nhưng chung không làm được, sau đó chúng quay ra phá cửa Đền Thanhs Giêrađô và vào Linh địa giật đổ lều bạt của mấy cụ như con nói ở trên. Chúng còn kê bàn định đập cả tượng và một số định phá nhà nguyện nhưng lúc đó có bọn cảnh sát cơ động dắt theo chó săn đến ngăn lại mới giữ được. Hiện nay, chính quyền đã lợi dụng ngăn lại đoạn đường phố Đức Bà và khu Linh địa không cho ai đến cầu nguyện nữa".

Nguồn tin của chúng tôi từ phía những người có tay trong với công an tiết lộ những chi tiết sau đây: "Đêm hôm qua 21.09, bắt đầu từ 20h công an cho tập chung lực lượng gồm Trung đoàn cảnh sát cơ động khoảng 2000 tên; các lực lưọng cảnh sát địa phương khoảng 1000 tên; dân phòng khoảng 500 tên; Đặc biệt có lực lượng mọi người nhầm là thanh niên tình nguyện dân lao động. Thực chất đây là học viên các trường trung cấp cảnh sát, đại học cảnh sát, học viện an ninh. (Thuộc các lớp chính khoá và chuyên tu, tại chức) Mặc thường phục, và mặc áo đồng phục xanh có in dòng chữ Thanh niên tình nguyện. Chúng chia ra, Công an thì túc trực, học viên các trường cảnh sát mặc thường phục thì xông vào đánh đuổi giáo dân, đập phá bàn thờ tranh, tượng thánh tại khu đất DCCT Thái Hà các lều của giáo dân trông coi bàn thờ bị chúng giật đổ. Sau đó cho xe ôtô vào thu dọn mang đi. Giáo dân nhiều người bị hành hung thương tích. Cổng vào đền thánh Giê-Ra-Đô của tu viện Thái Hà bị chúng giật đổ cửa, ném đá vào trong. Giáo dân bức xúc xông ra ngăn cản, nhưng các tu sĩ gọi vào để tránh đổ máu … Cảnh sát mặc sắt phục đứng bảo vệ cho các đối tượng mặc thường phục đập phá, đuổi đánh giáo dân … "

Từ các giáo xứ chung quanh Hà nội, một số các linh mục ta thán với chúng tôi như sau: "Công an các địa phương ngăn chặn giáo dân từ giáo xứ gốc, không cho tập hợp về Hà Nội … Chúng cho các trưởng thôn, trưởng xóm, tổ trưởng dân phố, dân phòng đến từng nhà giáo dân, thông báo bằng miệng, đe doạ sẽ thẳng tay "trừng trị" nếu tập hợp nhau lại … Khu vực DCCT và TTGM HN sóng điện thoại cũng như, đường phone, internet bị gián đoạn … Đang có thông tin công an chuẩn bị tấn công vào bên trong khu nhà dòng và tòa TGM HN để bắt người …"

Từ các địa phương cho biết các lái xe không được chở khách công giáo đi Hà Nội. Ai người Công giáo lên xe rồi sẽ bị đuổi xuống. Chỉ có một số người đi xe máy là tới nơi. Vì thế số người đến Thái Hà chỉ còn khoảng 1/3 ngày thường so với tuần trước.

Trong đêm vừa qua, có một phóng viên thường xuyên của VietCatholic ở Thái Hà và Tòa Khâm Sứ bị mém gạch vào người, máy ghi hình của anh khi thấy chúng đến phá đám treo lên cây, che mắt chúng, chúng cũng tháo tháo gỡ lấy đi mất. (do vậy hôm nay chúng tôi đã không có hình đày đủ về khu Thái Hà...)

Chúng tôi cũng thấy có vài phóng viên nước ngoài có đến Thái Hà định quan sát, nhưng không tiếp cận được hiện trường, họ cũng bị công an đuổi đi... chưa thấy các tổ chức quốc tế đến hiện trường …

Đang khi đó tin từ Hà Nội cho biết Cộng sản trung ương triệu tập khẩn cấp kỳ họp thứ 4 của quốc hội 12 vào sáng nay.

Khoảng 9 giờ chúng tôi nghe người dân quanh khu vực nói tượng Đức Mẹ ở Linh Đài vẫn còn. Khoảng 10 giờ 30 chúng tôi nghe nói tượng đã được chính quyền đóng thùng chuyển đi đâu đó. Các bà đạo đức vẫn đến quét dọn nhà thờ như thường. Một bà khóc lóc sùi sụt nói: “Con thương các cha quá!”.

Nhà thờ vẫn liên tục có lời kinh tiếng hát nâng đỡ. Các cha vấn ngồi toà giải tội và trò chuyện với giáo dân. Thái độ của các ngài nhẹ nhàng và thanh thản. Thoáng thấy những nét buồn phía sau những lời động viên các tín hữu.

Lễ ở nhà thờ lúc 10 giờ 30 vẫn ngồi đầy nhà thờ. Số lượng người đến ít hơn mọi người. Các giờ đọc kinh nhau trước sự chứng kiến của các cảnh sát cơ xe chở khách hành hương không được vào nhà thờ.

Bây giờ là 11h (22/9) tại linh địa Đức Bà Thái Hà: Hai đầu đường dẫn vào linh địa vẫn bị phong tỏa. Hàng rào song sắt, chó nghiệp vụ và cảnh sát cơ động đứng chặn lối. Bất cứ ai đưa máy ghi hình ra chụp đều bị ngăn cản. Một số người đứng ở trong đền Giêrađô ngó ra và ghi lại vài tấm hình. Ngoài đoạn đường dẫn vào bệnh viện Đống Đa và nhà thờ cũng có những hàng rào ngăn chặn. Công an chìm ngồi ở các quán theo dõi mọi người qua lại. Một số còn vào trong nhà thờ để theo dõi những người đi lễ.

Ngoài linh địa, cho đến giờ này chúng tôi vẫn chưa thể tiếp cận được. Chúng tôi vào bệnh viện Đống Đa để ngó qua cũng không được. Chỉ cần ai đó cầm máy hình tiếp cận đến khu vực thì ngay lập tức bị truy đuổi. Giáo dân lúc này vẫn về tham dự thánh lễ trong nhà thờ, ước chừng được 300 người.

Giáo dân đến giờ hầu hết vẫn an tâm đón nhận biến cố đau thương. Một số người bào nhau: “Cho dù họ có làm gì chăng nữa, chúng ta vẫn nhất quyết duy trì việc cầu nguyện cho công lý và sự thật được hiện tỏ trên quê hương chúng ta".

Mấy người khác thì rớm rớm nước mắt an ủi: “Những ngày ta không được ra linh địa, thì vẫn có thế cầu nguyện với Mẹ trong nhà thờ”. Nghe một vài bà thì thầm truyền tai nhau rằng, những kẻ hung hăng phá phách đền Giêrađô và hô hào “giết Tổng Kiệt và linh mục Phụng”, thì trong đó có hai giáo dân trong nhóm 11 người đi họp với tướng Nhanh mấy tuần trước.

Cho đến lúc này, Cảnh sát cơ động tứ phía. Chưa kể cảnh sát hình sự giả dân anh chị đã quen mặt ngồi ở hai bên cổng nhà thờ. Có một cha thầy nào đó vừa đi ra lại bị đe doạ tấn công. Cha lại đi vào.

Một cha trong tu viện nói: “Chúng tôi đang sống mầu nhiệm thập giá của Chúa! Chúng tôi tin rằng mình sẽ biết sống và sống dồi dào hơn qua cuộc thương khó này!

Một cha khác trong tu viện nói: “Sự kiện dùng bạo lực mà cưỡng chiếm đất đai, bất chấp nguyện vọng của giáo dân, bất chấp các cơ sở pháp lý và tiến trình đối thoại vừa khai mở, chỉ chứng tỏ chính quyền đang chà đạp công lý và vùi dập sự thật. Mất đất nhưng không mất niềm tin và hy vọng. Mất đất nhưng khát vọng công lý và sự thật vẫn còn, và còn cháy bỏng hơn!”.

PV Vietcatholic

Thư khiếu nại của giáo xứ Thái Hà gửi UBND thành phố Hà nội ngày 22 tháng 9


Sunday, September 21, 2008

SOS Tu Thai Ha 21 thang 9

CẬP NHẬT LUÔN: 500 cảnh sát và công an, côn đồ đang phá đền thánh Giêrađô ở Thái Hà... Cả khu phố náo loạn...
VietCatholic News (Chúa Nhật 21/09/2008 12:41)

SOS TỪ THÁI HÀ! Bây giờ là 0g10', 22/9/2009:
Hàng trăm người đang đập phá đền Giêrađô mặc dù có rất đông lực lượng cảnh sát cơ động, công an…
Mọi người ở khu Giêrađô đã được giải tán kịp thời. Cả khu phố náo loạn…

SOS TỪ THÁI HÀ! Bây giờ là 23g45',
Hàng trăm người đang tụ tập trước nhà thờ Thái Hà, chửi bới đòi phá cổng vào nhà thờ quậy phá.
Chúng tôi thấy có nhiều công an đứng nhìn để cho những người quấy rối xô cổng, ném đá vào những người bên trong nhà thờ. Hiện tại Tu viện không thể ra vào được bởi những người quấy rối đang bao quanh Tu viện la ó làm náo loạn cả khu phố.
Thế nhưng công an chỉ đứng nhìn!
Chúng tôi được biết những người này đã vào linh địa phá hết các lều bạt, đánh các cụ canh lều nhưng công an không hề can thiệp. Một bà cụ bị thương nặng.
Hiện tại các cụ đã được đưa về Nhà thờ.
Linh địa Đức Bà hiện tại không có ai dám ra bởi vì những người quấy rối rất hung hăng.
Nhiều người trong họ đã say rượu.
Những người quấy rối vẫn đang la ó trước cổng vào Tu viện…
Xin mọi người cầu nguyện đặc biệt cho Thái Hà đêm nay.

SOS TỪ THÁI HÀ! Bây giờ là 11h30 tối 21.9.2008:
Hiện có các nhân viên cảnh sát cơ động, trật tự,
dân phòng, nhân viên an ninh, những người quấy phá... Tổng ccộng khoảng 500 người.
Họ đang cô lập Dòng Chúa Cứu THế Thái Hà, Hà Nội và phá Nhà Dòng.
Đã có nhiều giáo dân bị đánh. Hiện các Cha đang phải giải tán giáo dân.
Lực lượng quân lực đang đàn áp dã man Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà.
Hệ thống điện thoại trong khu vực bị tê liệt hoàn toàn vì chính quyền vừa đưa thêm xe phá xóng đến.

------------------------
Sáng nay Chúa nhật 21/9/2006 hàng nghìn tín hữu đã đổ về nhà thờ Thái Hà dự lễ Chúa nhật và viếng Linh địa Đức Bà. Các tín hữu bày tỏ lòng tôn kính Đức Mẹ bằng một tình yêu và một niềm thành kính vô bờ, đáng khâm phục. Chúa nhật hôm nay có 6 lễ mà lễ nào cũng ngồi đầy bên trong bên ngoài nhà thờ, chưa kể số ngồi ở Linh địa và Đền Thánh Giêrađô.

Tại Linh địa có đông các đoàn viên thanh niên xếp hàng đi ra đi vào hát các bài "nhạc đỏ" và khiêu khích. Có rất nhiều công an và kẻ phá đám đi vào nhà thờ. Thái độ ngông nghênh, ăn mặc lố lăng và vừa dự lễ vừa hút thuốc.

Từ khoảng 18 h, có rất nhiều người trong trang phục đoàn thanh niên và cũng có rất đông thanh niên uống rượu, chửi bậy bạ, tục tĩu đã xếp hàng dọc phố Đức Bà. Cảnh sát cơ động cũng đưa hàng rào sắt di động chắn ngang đường, khiến cho lối đi chỉ còn đi được khoảng hai người song song. Các giáo dân đi trên Phố Đức Bà bị chửi bới, nhổ nước bọt và bị đánh lén. Hầu hết các cha mang tu phục đi từ Nhà thờ ra Linh Địa cũng đều bị đánh lén và bị chửi bới, lăng nhục. Các phụ nữ và trẻ em cũng bị lăng nhục và mạt sát. Rất nhiều thiếu nữ đã khóc lóc.

Khoảng gần 23 h, lực lượng đoàn thanh niên và những kẻ uống rượuc say đã đến phá lều trại của bà canh Linh địa trên vỉa hè. Họ đánh đập các bà tàn nhẫn. Một Bà Đất đã bị đánh trọng thương, máu me chan hoà, bà đang được bác sĩ đưa vào nhà thờ để khâu và băng bó.

Chúng tôi không thể tiếp cận được Linh địa lúc này. Đám đông đoàn viên thanh niên và cảnh sát cùng các thành phần bất hảo gây rối đang bao vây và tấn công bất cứ ai đến đây. Nghe nói một số ảnh tượng đã bị chúng đập phá.

Lực lượng bất hảo đang tìm cách tấn công và phá tuờng Đền. Vài chục giáo dân và các linh mục tu sĩ trong tu viện đang ra trực ở Đền để cầu nguyện.

Đang viết bản tin này thì tôi được báo hiện đang huyên náo tợn. Tôi phải chạy ra xem...

Thăng Long

Saturday, September 20, 2008

Công an để mặc cho du côn phạm thánh làm ô uế bàn thờ Đức Mẹ Thái Hà

VietCatholic News (Thứ Năm 18/09/2008 14:52)

THÁI HÀ - Khi chúng tôi ngồi viết những dòng tin này về Thái Hà, thì đồng hồ điểm 1h sáng ngày 19.9 và chúng tôi nhận được một cú điện thoại từ Thái Hà. Người gọi điện thoại cho biết, tại linh địa lúc này đang xảy ra chuyện xấu.

Hai thanh niên lực lưỡng mang một xô dầu mỡ trộn lẫn mắm tôm hắt lên tượng đài Đức Mẹ Ban Ơn. Mấy cụ già canh giữ linh địa chứng kiến cảnh ảnh tượng Chúa và Mẹ của mình bị xúc phạm nặng nề, liền chạy vội ra chỗ mấy chú công an đang ngồi chơi cờ tướng để trình báo sự việc và đề nghị bắt giữ hai thanh niên vừa có hành động xấu xa, nhưng các chú công an lặng thinh, không trả lời gì.

Hôm qua ngày 18/9, Trong khu vựa linh địa, các công nhân của công ty may Chiến Thắng mang rác, thậm chí cả giấy vệ sinh, đổ xung quanh tượng đài Đức Mẹ Mân Côi. Chịu không nổi, một bà cụ lom khom bước tới, rớm rớm nước mắt, nói khá gay gắt với hai cô công nhân: “Chúng mày có còn là người nữa không!” Nói thế rồi, bà cụ ngồi xuống vơ vội những giấy vệ sinh vào một cái bao tải, rồi đem đi đốt.

Những hình ảnh xúc phạm Tượng Thánh:


Công nhân hãng may Chiến Thắng cũng xả rác và đồ ô uế bừa bãi gần khu bàn thờ ngày và đêm qua:

PV VietCatholic

Sunday, September 14, 2008

Ai là người mang số 118?

Sau giờ cơm sáng, về căn phòng nhỏ bé trong Tu Viện Thái Hà nghỉ ngơi đôi chút để chuẩn bị giúp mục vụ. Những ngày cuối tuần số lượng giáo dân về rất đông về hành hương Đức Mẹ Thái Hà nên anh em thu xếp thư giãn chút để cùng nhau chia sẻ nhau công việc nhiều hơn ngày thường. Thói quen như thường lệ của tôi là nghe nhạc.

Sáng nay “sốt sắng” hơn ngày thường một chút nên mở đẩu chương trình thư giãn bằng đĩa Thánh Ca. Âm vang của dòng nhạc viết về các Thánh Tử Đạo được vang lên một cách hùng hồn từ đĩa nhạc Mp3 mới tậu dưới nhà sách Đức Mẹ Thái Hà chiều qua: “Nhạc chiến thắng vang dậy rền trời! Dòng máu thắm tô đẹp tuyệt vời còn lưu danh thiên thu. Đây những anh hùng Việt Nam trung thành theo gương Chúa Kitô. Gươm đao thêm dũng chí, nhục hình thêm can trường từng lớp lớp tiến ra pháp trường …”

Nhìn lại trang sử hào hùng của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam không chỉ có 117 vị được tôn phong tử vì đạo nhưng ngàn ngàn lớp lớp đã tiến ra pháp trường để tô điểm cho lòng tin, cho lòng cậy, cho lòng mến của tín hữu vào Thiên Chúa. Những trang sử ấy không thể nào xoá nhoà được lòng tin - cậy - mến của cha ông chúng ta. Tất cả các thánh tử đạo ngày xưa không ai chết vì một mảnh đất, không chết vì vài sào ruộng nhưng các ngài đã chết vì niềm tin vào Thiên Chúa của mình.

Sự kiện Thái Hà quá căng thẳng và phải nói là lên đến đỉnh điểm của sự tàn nhẫn đó là người ta đã dùng roi điện, xịt hơi cay vào giáo dân đang cầu nguyện. Những ngày ấy, trong Nam, nhiều người vẫn lo lắng cho những giọt máu đào phải đổ ra khi người ta tán tận lương tâm với anh chị em đồng loại - những người Công giáo - sống vì công lý, vì sự thật.

Không chỉ hiệp thông bằng lời cầu nguyện, bằng chia sẻ tâm tình, hơn hai mươi anh em linh mục trẻ chúng tôi đã khăn gói lên đường vội vã ra Thái Hà sau qưyết định tích tắc của các vị có trách nhiệm. Trước khi đi, nhiều người thân của anh em chúng tôi lo lắng cho số phận của các linh mục trẻ khi thấy người ta đã cư xử quá tàn nhẫn với bà con giáo dân. Hầu như anh em chúng tôi không hề chùn bước trước sự lo lắng, lời dặn dò của bà con thân thuộc.

Vừa đặt chân đến Thái Hà, những người giúp cơm nước trong Tu Viện hỏi anh em chúng tôi:
Sao các cha kéo nhau ra đây đông thế?

Chúng tôi trả lời:
Chúng tôi ra đây để bảo vệ cho công lý, cho sự thật, cùng lắm là tử đạo vì công lý và sự thật!”.

Chúng tôi bỡ ngỡ vì câu trả lời:
Các cha đừng có mơ! Chúng con đây sẵn sàng chết trước các Cha! Không đến lượt các cha đâu mà mơ!”.

Nghe những lời ấy tôi cũng như anh em chưng hững và cụt hứng! Muốn tử đạo vì công lý, vì sự thật, vì niềm tin vào Chúa là Chân Lý cũng chẳng được đến phần mình!

Phải nói là tôi “mất lửa” khi nghe nhiều giáo dân đã chuẩn bị khăn gói ngồi tù để bảo vệ công lý và sự thật. Chẳng hiểu sao mà lòng tin của họ can đảm thật. Cũng như khi còn ở Sài Gòn, anh em trong Dòng đều sợ sau khi bị đàn áp bằng hơi cay và dùi cui điện thì sẽ làm nhụt chí bà con giáo dân nhưng khi ra đến đất Hà Thành mới thấy sự thật. Nhiều giáo dân cảm thấy vui khi bị bắt vì công lý, sự thật. Không chỉ bị bắt mà họ còn tranh nhau để được lọt vào danh sách “Các thánh Tử đạo Việt Nam” mới kinh khủng chứ!

Sau khi ra hiệp thông cầu nguyện tại Linh Địa Đức Bà, tôi vào bàn trực thay ca cho một cha “Hướng dẫn viên” hành hương Linh địa. Đang hướng dẫn cho các đoàn hành hương địa điểm xưng tội, khu vệ sinh, Phố Đức Bà để dẫn ra Linh Địa thì một người đàn ông trung niên đến ghé vào tai tôi hỏi nhỏ:

Thưa Cha! Con nghe nhà nước có phong chức linh mục cho 2 cha phải không?

Tôi khẳng định: “Không bao giờ có chuyện nhà nước phong chức cả. Chỉ có các giám mục phong mà thôi. Các linh mục trước khi được trao sứ vụ phải có nguồn gốc là ở Chủng Viện hay Dòng Tu hẳn hoi, có học hành đầy đủ chứ không phải tự dưng muốn làm linh mục là làm linh mục. Ai làm linh mục mà không học từ Chủng Viện hay các Dòng Tu là linh mục dỏm! Phải được các Giám Mục trao sứ vụ sau quyết định của các vị có trách nhiệm chứ không phải muốn phong là phong”.

Tôi giải thích thêm cho giáo dân hiểu: “Chắc có lẽ bà con giáo dân ngạc nhiên khi đọc văn thư thấy hai linh mục Bá và Nhật được mời lên làm việc đất đai của Thái Hà nên hỏi chuyện về hai vị này. Tôi xin thưa là hoàn toàn tu viện Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam cũng như Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà từ xưa đến nay không có linh mục nào tên Bá và Nhật cả. Như thế, đại diện cho Thái Hà mang tên Bá và Nhật là linh mục dỏm”.

Ông ấy nghe tôi nói mạnh thế và ông lại hỏi thêm:
Cha có nghĩ Cha là số 118 sau 117 vị tử đạo không?”.

Tôi trả lời ngay không ngần ngại:
Nếu bảo vệ công lý, sự thật và niềm tin vào Chúa thì tôi sẵn sàng!”.

Tôi lại phải giải thích thêm cho người này: “Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, giáo dân giáo xứ Thái Hà không phải chỉ vì miếng đất thuộc tài sản của Giáo Hội bị chiếm dụng mà chấp nhận mọi đau thương, cam go và thử thách nhưng hơn thế nữa, muốn nói lên một sự bất công, một sự tráo trở của con người về sự thật. Nếu các ông muốn xin nhận các văn bản Pháp lý về đất đai ở Thái Hà sẽ rõ! Người ta gian dối trong các chữ ký của Cha Giuse Vũ Ngọc Bích, người ta xảo trá trong các văn bản đất đai. Năm 1961 làm gì có font chữ do Bill Gates sáng chế! Vậy mà người ta bịp bợm văn bản để chiếm đoạt đất đai mới kinh chứ!”.

Tôi còn chứng minh thêm: “Chuyện lừa đảo văn bản này đã được linh mục Gioan M. Vianey chính xứ Thánh Cẩm – giáo phận thành phố Hồ Chí Minh vạch mặt bọn lừa đảo cách đây vài tháng về vụ tranh chấp đất nghĩa trang giáo xứ Thánh Cẩm rồi! Họ cũng đánh máy thật đẹp nhưng ngày tháng ở dưới lại là cái ngày tháng mà người ta chỉ dùng được font chữ Vietres chứ làm gì có Vni-times như hiện nay? Sau khi vạch mặt kẻ gian ra, giáo xứ Thánh Cẩm đã đòi lại phần đất sở hữu của giáo xứ rồi!”.

Nghe tôi giải thích xong thì người đàn ông ấy vội vã cất bước lũi vào đám đông.

Ông đi rồi tôi mới chột dạ suy nghĩ không biết ông là giáo dân thật hay giáo dân dỏm. Không biết ông có mang máy ghi âm theo để trong túi hay không? Không biết ông có kịp ghi hình cái “mặt mốc” của tôi vào chiếc máy ảnh ông mang theo bên mình ông không? Những ngày này tại Thái Hà, thật sự vì lượng người quá đông nên chẳng thể nào kiểm soát được ai là giáo dân thật, ai là giáo dân giả.

Sự thật vẫn là sự thật, chân lý vẫn là chân lý. Chân lý và sự thật sẽ được bày tỏ trước ánh sáng và giải thoát anh em (Ga 8,32).

Nếu vì sự thật, vì chân lý, vì niềm tin mà tôi phải đổ máu đào ra để minh chứng cho sự thật, chân lý và niềm tin ấy cũng là niềm hãnh diện không chỉ cho tôi mà cho toàn Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế. Phải chăng tôi là con số 118 trong danh sách tử đạo Việt Nam? Phải chăng tôi là con số 1 trong nhiều con số sau này của các linh mục, tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế và giáo dân Thái Hà tử vì đạo.

Chết vinh hơn là sống nhục”. Chết vì chân lý, vì sự thật, vì niềm tin là chết trong vinh quang của Thiên Chúa. Sống trong gian dối, sống trong lừa đảo, sống trong sự mạ lị, đàn áp, nhục mạ linh mục - tu sĩ - giáo dân là sống nhục.

“Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời. Ôi Thần Linh Thánh ái xin mở rộng lòng con xin thương ban xuống những ai lòng đầy thiện chí: ƠN AN BÌNH” Dòng nhạc và tiếng hát đó cứ xoáy mãi trong tôi...

Anmai, CSsR

Saturday, September 13, 2008

Giáo xứ Thái Hà có tội vì đã đập vài viên gạch và cắt ít thước kẽm trên đất của mình.

Trong hơn hai tuần lễ nay, những người ở xa Hà Nội nếu chỉ nghe truyền thanh, xem truyền hình, đọc báo chí nhà nước thì sẽ thấy đồng loạt ngày này qua ngày khác tố cáo các linh mục tu sĩ và giáo dân Xứ Thái Hà – Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội là những người gây hỗn loạn, làm mất trật tự an ninh, phá hoại tài sản công cộng.

Sau màn báo chí truyền thanh truyền hình để chuẩn bị dư luận trong và ngoài nước thì đến màn bạo động đánh đập dã man người dân đang cầu nguyện. Có người đổ máu, có người bị thương sọ não. Tiếp đó là màn bắt bớ một số giáo dân đã động tay vào mấy viên gạch, mấy sợi thép gai, và bị ghép tội phá hoại của cải công cộng. Cho đến giờ này, vẫn chưa thấy một giải pháp nào là công bằng thỏa đáng.

Sự thật là gì? Một việc hết sức đơn giản: nhà nước chiếm đất (62.000m2) của Dòng Chúa Cứu Thế và của Xứ Thái Hà, nay nhân dân đòi lại để xây nhà thờ mà Dòng Chúa Cứu Thế đã được phép xây năm 1943, nhưng vì chiến tranh loạn lạc, mãi đến giờ này chưa xây được. Mảnh đất này đã bị nhà nước chiếm từ những năm sau khi cộng sản chiếm miền Bắc. Chỉ có thế thôi, mà chính quyền muốn làm to chuyện cho các nước và thế giới thấy. Cán cân công lý đã nghiêng hẳn về người nghèo, người vô tội. Phải chăng nhà nước muốn quan tâm đến chuyện nhỏ này để quên những việc động trời, những vụ tham nhũng hàng ngàn tỉ so với vài viên gạch, vài thước kẽm gai mà dân chúng có lý để gỡ nó đi.

Vụ tham nhũng PMU18: vô tội, tuy tham nhũng hàng ngàn tỉ

Khi thấy nhà nước làm rầm rộ vụ mấy giáo dân gỡ ít viên gạch và cắt ít thước kẽm, mở đường vào linh địa Đức Bà để cầu nguyện, trên đất của chính họ, và đã bị bắt giam, truy tố ra tòa, chúng ta không thể quên được những vụ hối lộ động trời, cướp đi của dân tộc hàng ngàn tỉ, mà lại được tha bổng, tiến chức.

Tôi chỉ nhắc lại vụ tham nhũng động trời mới đây là vụ PMU18, để thấy cán cân công lý của chế độ cộng sản Việt Nam như thế nào.

Tệ nạn tham nhũng được mọi người coi như quốc nạn và Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trong thời đầu tỏ rõ quyết tâm chống tham nhũng triệt để. Cụ thể là Thủ Tướng ra lệnh cho Bộ Công An, Viện Kiểm Sát phải sớm đưa ra xét xử nghiêm minh 8 vụ tham nhũng nổi cộm, trong đó lớn nhất là PMU18.

PMU18 trực thuộc Bộ Giao Thông Vận Tải, nhận thực hiện các công trình xây cầu đường. Cuối 2005, vụ PMU18 tham nhũng bị đổ bể. PMU18 có một số vốn rất lớn, lên tới khoảng 33.000 tỉ đồng. PMU18 nhận được vốn đầu tư cả tỉ Mỹ kim. Giám đốc Bùi Tiến Dũng đã bỏ hàng triệu Mỹ kim để cá độ. Nhiều nhân vật lớn của chế độ có dính dáng ví dụ con rể Nông Đức Mạnh. Sau vụ đổ bể, các nhân vật lớn đã tìm cách chạy án để ém nhẹm vụ án trước Đại Hội 10 nhằm giữ chức. Phe Nông Đức Mạnh đã ra tay dẹp vụ PMU18. Thế là những nhân vật của chính quyền đã được trắng án, được lên chức. Và vừa rồi, hai nhà báo của Tuổi Trẻ và Thanh Niên hăng hái chống tham nhũng đã bị bắt giam mà giờ này chưa được trả tự do.

So sánh vụ giáo dân Xứ Thái Hà – Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội vô tội mà bị lên án, và vụ PMU18 vô số tội lại được trắng án, ta thấy rõ mặt thật nham nhở của công lý cộng sản Việt Nam.

Lm. Chân Tín

Thursday, September 11, 2008

Bishop of Thai Binh: Bye-bye my dear people, I will go to the jail

VietCatholic News (Thứ Năm 11/09/2008 18:46)

While the government persists on defaming priests and faithful and prepares to “draw the sword”, Bishop Joseph Dang Duc Ngan of Lang Son, who has been at Thai Ha since last Friday, states that Catholics are not rioters praising them as peaceful people who dare to get out of fear to stand up for justice and the truth. Bishop Francis Nguyen Van Sang of Thai Binh says bye-bye to his flock to go to the jail as he committed all the ‘sins’ the state laid against protestors.

Image Hosted by ImageShack.us
Mass at the land of dispute

Image Hosted by ImageShack.us
Thousands gathering to pray daily

There have been developments in Hanoi signaling that the government now rejects any chances to dialogue with the Church over the dispute at Thai Ha. On Thursday, the Dan Tri newspaper reports that police have just issued 4 “urgent orders of arrest”. The victims are Thai Ha parishioners who have actively taken part in prayer protests. Fr. Matthew Vu Khoi Phung, superior of Thai Ha monastery, claims that 7 lay people have been arrested so far. He himself is summoned by police on Friday Sep. 12.

In the New Hanoi, attorney Vuong Trong The claims that there has been more than enough evidences for the conclusion that the protest in Thai Ha is an “organizational crime”. The paper goes further stating that the protest is plotted by “hostile forces” against the communist government. Other state-run media continue fabricating stories each day in an attempt to discredit the Catholic Church. Some even express “the astonishment and the frustration” why the government has not taken “all necessary measures to re-establish public order.”

Some Catholic reporters in Hanoi have been summoned by police and asked to stop sending their articles to the outside world. Some even are hunted by police.

In response, Bishop Joseph Dang Duc Ngan of Lang Son, in his sermon at Thai Ha monastery, strongly defended protestors claiming that “they are not rioters, not anti-society people who disturb public order,” as described in state media. Rather “they have a strong conviction,” he added, “to live up their Christian vocation in their earthly journey.” “Our presence here,” he said to protestors “means that we overcome our fear, and suspicion of others to present in the same voice to the society that we have with us great values, and the great dream of fairness, justice and peace.”

In a dramatic event, Bishop Francis Nguyen Van Sang of Thai Binh in an article released on Thursday says that “I want to say farewell to my faithful to go the jail because I have committed all the ‘sins’ that state media have laid against Thai Ha protestors.”

“I attended a prayer vigil in front of the statue of our Lady with the faithful there,” he explained. “In addition, I have written articles and posted them on the Internet.” State media have condemned protestors of “praying illegally at the statue of our Lady at Thai Ha”, and “posting anti-government articles” on the Internet.

He goes on defending the rights of Catholics and people of other faiths to publicly speak out against injustice peacefully. Out of the fear that the government rejects the rights of free speech and “draws the sword”, he is already prepared to be jailed.

“I seriously declare with you that if I am jailed, pray for me and stop believing me”, he instructs Catholics citing the case of Archbishop Nguyen Kim Dien of Hue who was jailed and attributed to be author of some distortional statements. “I am afraid that there will be false articles or statements attributed to me. So in that case, you should stop believing me as you do now,” he adds.

Catholic protest is a scarce event in Vietnam. A protest which is supported by the presence of all Bishops in the northern region of the country is even more exceptional, in fact unprecedented in the history of the Church in Vietnam.

J.B. An Dang

Đức Giám mục Nguyễn văn Sang: “Xin chào tất cả mọi người, tôi sẽ đi tù...”

VietCatholic News (Thứ Năm 11/09/2008 15:48)

THÁI BÌNH - Sau đây là Bài phỏng vấn Đức Cha F.X.Nguyễn Văn Sang, Giám mục giáo phận Thái Bình, do Nhóm truyền thông Giáo phận Thái Bình thực hiện sáng ngày 11.9.2008:

Nhóm phóng viên (PV) chúng tôi từ sáng sớm đã tranh thủ tới phòng Đức Giám Mục vì hôm nay ngài phải tiếp linh mục đoàn trong giáo phận đến tĩnh tâm hàng tháng và phải huấn dụ cho các ngài về một vài vấn đề cần thiết liên quan đến Phụng vụ và Giáo luật. Chúng tôi đến phòng Đức Cha giáo phận Thái Bình, gõ cửa rồi vào gặp Đức Cha Sang, nói lên ý định của chúng tôi như sau:

PV: “Thưa ĐC, con là PV trong ban truyền thông đến thăm ĐC và xin ĐC cho phép con được phỏng vấn mấy câu”. Ngài ân cần mời tôi ngồi ghế đối diện rồi nói với tôi:

ĐC: Anh muốn hỏi gì cứ việc hỏi.

PV: Hôm nay con thấy ĐC có vẻ hơi mệt và trong giọng nói cỏ đôi chút buồn phiền?

ĐC: Lớn tuổi rồi, mệt mỏi là chuyện thường tình. Còn buồn phiền vì thấy sự kiện nơi mảnh đất Dòng CCT giáo xứ Thái Hà đang có những căng thẳng và đọc trên các thông tin truyền thông thấy có một số người bị bắt bớ và khởi tố...

Đàng khác, các vị có thẩm quyền đê doạ sẽ xử lý những ai tới cầu nguyện tại mảnh đất đang bị tranh chấp và cũng sẽ xử lý theo pháp luật đối với những ai hiện diện trong các buổi cầu nguyện đó và vi phạm pháp luật, kích động giáo dân cầu nguyện trái phép. Kể cả những ai viết bài bày tỏ ý kiến, phân tích trái phải trên mạng, hay trên báo chí, truyền hình... cũng sẽ bị điều tra và xử lý... dù đó là nhân vật nào bất kỳ, Giám Mục hay linh mục, tu sĩ hay giáo dân...

PV: Vậy cá nhân ĐC có ý kiến gì không?

ĐC: Tôi có ý kiến là: “Xin chào tất cả mọi người, tôi sẽ đi tù...”

PV: Sao lại như thế, thưa ĐC?

ĐC: Vì trong số những tội phạm mà nhà nước kể ra ở trên, tôi thấy mình “đều phạm” cả. Ví dụ như tôi tham gia buổi cầu nguyện với giáo dân tại linh đài Đức Mẹ, tôi có cầu nguyện nhưng là để tuân giữ luật Chúa dạy: “Các con hãy cầu nguyện để khỏi sa chước cám dỗ”; và lời Thánh Phaolô cũng dạy phải cầu nguyện mọi nơi mọi lúc, và chính Đức Thánh Cha cũng dạy như vậy.

Đàng khác, tôi cầu nguyện trên mảnh đất DCCT xác nhận là đất thuộc quyền cha ông và luôn luôn thuộc về nhà dòng, hiện nay đang tranh chấp chưa ngã ngũ về đàng nào (bằng chứng là mảnh đất bỏ hoang mấy chục năm không có ai sử dụng...). Sắc lệnh tôn giáo cũng nói tới việc hoạt động đạo đức trong nhà thờ và ngoài khuôn viên nhà thờ. Chữ “khuôn viên” được hiểu là nhà của chức sắc, vườn hoa, tượng đài... hết thảy.

Điều này được chính Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt tuyên bố là cầu nguyện trên mảnh đất Thái Hà thuộc DCCT là không vi phạm luật pháp nào.

Chủ quan tôi nghĩ như vậy và lập trường của tôi được hàng ngàn hàng vạn giáo dân trong nước tán thành cũng như các vị chức sắc trong Giáo Hội mà đứng đầu là hầu hết các Giám Mục, Linh mục, nam nữ tu sĩ miền Bắc, miền Nam...Như chúng ta đã biết trong các thông tin mới đây, mọi người như vậy chẳng lẽ vi phạm pháp luật như một số người tuyên bố sẽ bị khởi tố ra toà và đi tù cả đám ư?

PV: Vậy còn tội thứ hai, thưa ĐC?

ĐC: Là dám viết bài kích động nhiều nơi, không gửi đến các báo chí trong nước mà tự ý tung lên mạng một cách trái phép. Đây là lý do chủ quan của tôi.

Nếu các bài viết của tôi và của một số anh em, không kể có một số bài hơi quá đáng mà tôi cũng không tán thành. Liệu khi gửi tới các cơ quan phát thanh truyền hình và báo chí nhà nước có được đăng tải nguyên vẹn hay không?

Tôi đã nói đến điểm này khi trích đăng những lời chân tình trong vietnamnet của hai nhà văn Nguyễn Quang Thiều và Trần Đăng Khoa cùng những bài phản hồi của các độc giả nói tới phải nói sự thật, lại còn xin nhà nước “xuống chiếu kêu gọi toàn dân nói sự thật”. Còn việc đưa các bài đó lên mạng, tôi chưa thấy ai đến nói với tôi là việc đó bị cấm. Bằng chứng là một số vị có trách nhiệm còn khen tặng tôi là bài viết của ĐC có ý tứ, mềm mỏng và dễ nghe...Đàng khác, tôi thường đưa lên mạng riêng của GP Thái Bình do những công ty có trách nhiệm bảo trợ một cách hợp pháp nhưng mở rộng để ai cũng đều có thể đọc và lấy tin tức đăng lại.

PV: Theo con nghĩ, có nhiều đấng nếu xét theo quan điểm của các vị có trách nhiệm thì tội còn nặng hơn ĐC, sao có thể bắt ĐC đi tù được!? Ví dụ như ĐHY J.B.Phạm Minh Mẫn ra cả một bức thư luân lưu nói về Thái Hà được coi là kích động; hoặc như Đức TGM Giusw Ngô Quang Kiệt không những bảo vệ những ai cầu nguyện ở Thái Hà là không vi phạm mà còn bị các báo chí nhà nước kết án là lập lờ, kích động, bất mãn... Còn các bài viết của ĐC, con thấy đều rất hoà nhã, chừng mực và làm đẹp lòng cả đôi bên, gây bầu không khí đối thoại rất cần thiết trong lúc này.

ĐC: Lạy Chúa tôi! Lạy Chúa tôi! Ai dám động đến hai Đức TGM đứng đầu hai Tổng giáo phận có tiếng trên thế giới và trong nước, một đàng là ĐHY độc nhất của Việt Nam, TGM Sài Gòn – nguyên phó chủ tịch HĐGMVN. Lời ngài là gang là thép, ngài lại vừa mới kết nghĩa GP Sài Gòn với Tổng GP Los Angeles bên Mỹ là giáo phận nhiều người biết đến, ngài có uy thế và tài cao chức trọng mà cả thế giới đều biết.

Còn Đức TGM Hà Nội hiện nay là tổng thư ký HĐGMVN đi công tác nước ngoài, luôn luôn tiếp khách Tây – Tàu đủ hạng đủ thứ, lại vừa sang Mỹ liên kết Tổng GP Hà Nội với giáo phận Orange ở Nam California.

Hai đấng đó chức cao quyền trọng, có thế giá trên thế giới. Còn tôi chỉ là một Giám Mục ở miền đồng quê nước mặn, tuổi cao sức yếu như con gián nằm trên chiếc đĩa “người ta hất đi lúc nào cũng được”. Song tôi nghĩ mình không làm chi nên tội với những lý do tôi đã trình bày ở trên. Còn hơn nữa, tôi đã tỏ ra là người thích đối thoại mềm mỏng, được cả trên lẫn dưới ưa thích... Mặc dầu có một số người trong và ngoài nước chụp cho tôi chiếc mũ như thân chính quyền, nhút nhát, lập lờ trong thái độ phải bày tỏ...

Nhưng biết đâu, tôi cứ chuẩn bị trước là hơn. Vậy tôi xin trịnh trọng tuyên bố: “Nếu tôi có phải đi tù, xin anh chị em cầu nguyện cho tôi và đừng tin vào tôi nữa như trường hợp của Đức TGM Nguyễn Kim Điền”. Tôi sợ rằng sau này có những văn bản hoặc những lời phát biểu sai sót gán cho tôi thì xin anh chị em đừng tin tôi như đã từng tin tôi ngày nay trong cuộc sống.

Mà có lẽ không cần đợi đến ngày những văn bản tuyên bố phát hành vì xét mình tôi từ đỉnh đầu đến gót chân, nơi nào cũng bệnh tật trầm trọng, nhất là ở tuổi 78 mắc nhiều bệnh tật như cao huyết áp, viêm xoang, răng rụng gần hết, viêm họng... đến thời kỳ cuối cùng phổi viêm, tim to, gan dính mỡ, dạ dày loét trầm trọng, ruột non ruột già đều viêm sưng nặng nề, chân tay đau nhức nhiều khi đi không được mà phải bò mới vào tới nhà vệ sinh. Chắc gì sống nổi trong tù thêm một ngày như chữ đã dạy “nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại” (một ngày ở trong tù bằng nghìn ngày ở bên ngoài).

Như vậy, nếu phải đi tù thì tôi phải thêm hai chữ T nữa là “Tù Tắc Tử” và thực hiện lời vịnh Kiều rằng “chữ Tù liền với chữ Tu một vần”.

PV: Chúng con cầu chúc Đức Cha sức khoẻ và chúng con hằng mong mỏi như Thánh Phêrô đã can ngăn Chúa Giêsu: “Chớ gì những sự ấy đừng xảy ra cho Thầy thì hơn”.

Sau cuộc phỏng vấn, tôi thấy Ngài lê bước bằng đôi chân đau nhức, đi xuống phòng họp huấn dụ cho linh mục đoàn đang có cuộc tĩnh tâm hang tháng tại Tòa Giám Mục Thái Bình.

Xin mọi người cầu nguyện cho Đức Giám Mục già cả của chúng ta được dọn mình xứng đáng đón nhận những hoàn cảnh tương lai do ý Chúa nhiệm mầu tiền định.

Ban thông tin Thái Bình

Wednesday, September 10, 2008

Duc TGM Ngo Quang Kiet tra loi phong van

Trong cuộc phỏng vấn Đức TGM Hà Nội vào ngày 9g30 sáng ngày 3.9.2008 (tức là 6g30 chiều ngày 2.9.2008 giờ Los Angeles)khi Ngài mới vừa từ Hoa Kỳ trở về Hà Nội, LM Trần Công Nghị từ Los Angeles qua đường giây điện thoại đã đặt câu hỏi Đức Tổng Giám Mục là Ngài hay chính quyền đã có hướng giải quyết như thế nào về vụ đất của Tòa Khâm Sứ và Thái Hà ra sao chưa?.

Ngài đã đưa ra nhận định như sau:

Tôi nghĩ rằng bây giờ thì thực sự các đường hướng giải quyết phải rất là đột phá, có cái gì sáng tạo, chứ không thể theo những đường hướng xưa cũ được nữa. Và nhất là sau khi vụ Tòa Khâm Sứ đã 8 tháng nay và rồi việc đối thoại chúng tôi đã đi theo đừờng hướng của Tòa Thánh để mà giải quyết bằng đối thoại, thì xem nó quá chậm chạp và cũng chính đó là yếu tố nó ảnh hưởng đến Thái Hà. Bởi vì Thái Hà người ta nghĩ rằng cái việc Toà Khâm Sứ chưa thấy thành công đâu cả, thành ra không có hy vọng vào cái công việc đối thoại ấy. Cho nên tôi nghĩ rằng chính quyền phải có những bước đột phá, sáng tạo và mới mẻ hơn… Đường hướng của Tòa thánh là đi vào con đường đối thoại, nhưng chúng ta thấy rằng con đường đối thoại cho đến bây giờ cũng không có dễ dàng, bởi vì để mà lắng nghe, để mà thuyết phục, và để mà thay đổi được một quan điểm thì chắc chắn là rất khó.

Tuy nhiên, thì chắc chắn (chúng tôi) đang ở trên đường đối thoại. Và đang khi đối thoại thì mình cũng có quyền hy vọng, nhưng chắc chắn là nó không có mau chóng và sớm sửa được. Thế nhưng tôi cũng hy vọng là nó sẽ mau chóng sớm sủa để Thái Hà chẳng hạn người ta nhìn vào đó người ta thấy có đường hướng tích cực, họ có thể dễ dàng đi vào đường hướng đối thoại hơn, Còn nếu mà Tòa Khâm Sứ bế tắc thì tôi nghĩ cũng rất khó giải quyết vấn đề Thái Hà
”.

LM Trần Công Nghị
(VietCatholic)

Vietnam Cardinal wants dialogue to end dispute with govt.

HA NOI (UCAN) -- The cardinal-archbishop of Saigon has asked local Catholics to pray that northern parishioners, Redemptorists and government officials will be able to resolve a land dispute through dialogue.

Cardinal Jean Baptiste Pham Minh Man reiterated fraternal communion with Thai Ha parish in Dong Da district, Ha Noi, in a letter to all priests, Religious and Catholics in his archdiocese.

"We sincerely ask God and Our Lady of Perpetual Help to offer peace and strength to parishioners, Redemptorists and related parties so they can dialogue frankly to resolve the land dispute in the light of truth, justice and charity," he wrote.

The Sept. 1 letter, which has been posted on church bulletin boards, will be read out during Masses in his archdiocese this weekend. Saigon City lies 1,710 kilometers south of Ha Noi.

Cardinal Man, 74, says the Church wants to resolve all social issues through dialogue among involved parties with respect for truth, justice and charity. Truth reflects reality correctly, justice reflects morality and common good, and charity involves loving and serving people, he explains.

The Church leader reveals that many Catholics in the archdiocese told him local media reported the controversy partially, not in a balanced way. Such communication aims to serve the interests of individuals and factions, but not the common good or the country's sustainable development, he notes.

In the letter, he points out that according to Redemptorist provincial superior Father Vincent Pham Trung Thanh, local Redemptorists and the parish have legal papers proving ownership of the controversial plot of land in hand. And no paper exists showing the local Church offered, presented or changed the ownership of the land to any other organizations or legal entities, he adds.

Father Thanh has said local Redemptorists and the parish are determined to seek justice from the government and get back their property in accordance with the country's constitution and international laws the government is committed to respect, the cardinal continues.

The Church leader complains that many items in the latest amendment of the country's land laws are illogical. Government authorities in many places only act on their superiors' orders, do not dialogue with people and do not properly examine land disputes that have gone on for a long time, he adds.

Cardinal Man also warns in his letter that acting just on orders and using power or violence will not resolve problems and only create much injustice and unrest in society.

The archbishop's letter is a reaction to recent incidents surrounding the disputed plot of land.

Last year, a state-run company began building houses for sale on the 14,000-square-meter plot, adjacent to the parish church, but local Catholics protested and forced the work to stop. The company and two other companies use the plot.

Wary that construction might resume, parishioners have gathered to pray outside the controversial plot since Jan. 6. Shifts of young and elderly Catholics stay all day and night in two tents erected outside the site's barbed-wire fence, on which they hang statues of Our Lady of Perpetual Help, crosses and flowers. After daily Mass in the nearby church, they also conduct prayer sessions outside the fence.

Plainclothes police officers have been on duty at the place and follow local Catholics' activities. State-run media have reported on the standoff, accusing the Catholics of violating laws, intending to damage public property and creating public disorder.

On Aug. 31, following evening Mass at the parish church, 2,000 Catholics gathered at the site to pray in front of the Marian statues and crosses. Thirty people, including some children and women, apparently were overcome by tear gas and were carried to the nearby monastery for medical attention.

People then asked policemen, including plainclothes officers who had been hiding in the dark, to file a report on the incident. Only one policeman confirmed that he sprayed tear gas, but he refused to sign any record or statement, sources said.

Earlier in August, hundreds of Catholics from Thai Ha parish occupied the controversial plot of land next to the parish church on Aug. 15, the feast of the Assumption of Mary. They placed crosses and Marian statues. According to local Church sources, district police accused local Catholics of having intended to damage public property and creating public disorder, and arrested four Catholics on Aug. 28.

In Saigon that day, about 3,000 Catholics attended a special evening Mass Father Thanh led with 75 local Redemptorist and Dominican priests concelebrating. Members of 22 Redemptorist communities throughout the country joined the Mass at Redemptorist-run Our Lady of Perpetual Help Church.