Showing posts with label Gm. Micae Hoàng Đức Oanh. Show all posts
Showing posts with label Gm. Micae Hoàng Đức Oanh. Show all posts

Wednesday, December 29, 2010

Giám Mục Bụi Bờ

Lm Tùng Dương, DCCT

Tôi đến Tây Nguyên trong những ngày lạnh giá mùa đông. Tin tức đưa về từ miền Bắc có nơi xuống còn 0,8 độ. Phố núi mùa đông nên chắc chắn rằng “ở đây buổi chiều, quanh năm mùa đông”. Nghe anh em bảo, bây giờ phố núi không còn quanh năm mùa đông nữa, vì rừng bị tàn phá và những mảng bê tông to lớn đang sừng sững mọc lên ở khắp nơi, rồi thiên nhiên ở đây sẽ bị bức tử như Đà Lạt thôi. Tôi chậm rãi cố gắng thưởng thức sự ngọt ngào của thiên nhiên trước giờ giãy chết.


Trước khi làm một cuộc hành trình lên phố núi, tôi đã đọc bài “Vị Giám Mục nhặt rác” của tác giả Kỹ sư vườn, hình ảnh về Đức Cha Micae in đậm rõ trong tâm trí tôi. Chẳng phải khi đọc bài viết này mà tôi có sự cảm phục ngài, nhưng hơn ba năm về trước, khi tôi có dịp đến Kontum, gặp ngài ở Tòa Giám Mục, sau những câu chuyện vui vẻ râm ran hết sức đơn giản và gần gũi, tôi chào ngài để theo anh em đi thăm Đức Cơ. Ngài tiễn chúng tôi ra cửa với lời nhắn “Các cậu đi trước đi, tớ còn một chút việc, tớ sẽ đến sau”.

Chúng tôi tới Đức Cơ, thăm ngôi nhà thờ dáng dấp căn nhà của anh em dân tộc, bằng những vật liệu gỗ phên tre nứa từ địa phương, anh em tôi đã dựng nên một nơi thờ phượng đặc thù tính dân tộc J’rai. Quỳ trong ngôi nhà thờ độc đáo này, tôi cảm nhận tình thương của Chúa thât đặc biệt dành cho những kẻ nghèo, những kẻ bị bỏ rơi, tôi kính trọng đức tin đơn sơ nhưng rất trong sáng và mãnh liệt của anh em dân tộc, Chúa thật tuyệt vời, Chúa có những cách thế để bù đắp những bất công do con người gây ra.

Rời nhà thờ Đức Cơ, anh em “dụ” tôi qua biên giới vào rừng sâu hơn để thăm các làng dân tộc, thăm những tâm hồn, những con người được Chúa thương đặc biệt, Chúa dành riêng cho Chúa và cho những ai từ bỏ tất cả vì Tin Mừng. Thật đặc biệt và thật thú vị với những cảm giác lạ lùng khi đứng bên những nhà thừa sai rất bình thường vì là anh em mình, nhưng cũng rất cao cả, rất huyền nhiệm vì họ đang đứng giữa rừng sâu, giữa những con người trong sự tuyệt đối bí mật của rừng, Chúa dành riêng cho họ, Chúa dành làm phần thưởng cho họ, không một luật lệ nào, không một sự kiểm soát nào, không một thứ thói đời nào đến được với họ trừ Tin Mừng.

Vượt trở lại biên giới về Việt Nam, anh em dẫn tôi về khu chợ gần biên giới, trời đã quá trưa và mệt mỏi, món dê núi được anh em giới thiệu như là đặc sản của vùng biên giới này, lạnh và đói nên chúng tôi rất vui vẻ vô tư thưởng thức. Sau cơm trưa, chúng tôi trở lại nhà thờ Đức Cơ, khi xe vào sân trong, bất ngờ chúng tôi thấy Đức Cha đang ngồi ngoài hiên, trò chuyện với những người bà con dân tộc. Ngạc nhiên và bối rối, tôi hỏi Đức Cha đến khi nào, ngài nói đến lâu rồi, không biết chúng tôi đi đâu nên ngài ngồi chờ. Tôi hỏi ngài ăn gì chưa, ngài nói ăn rồi, chúng tôi hỏi ăn cái gì và ở đâu, ngài nói ngài vào lục trong bếp, thấy có khoai và cơm, ngài đã lấy và ăn! Ăn xong ra ngoài hiên nhà thờ ngủ một giấc, tỉnh dậy khi thấy bà con dân tộc đi qua, ngồi lên trò chuyện với họ. Tôi không thể tin đây là sự thật, tôi không thể tin rằng một vị Giám Mục quyền cao chức trọng lại sinh hoạt như thế, anh em tôi bảo, ngài vẫn vậy! Vẫn vậy nghĩa là vẫn rất bình dân như vậy, vẫn xông xáo và gần gũi con cái như vậy, vẫn giản đơn và chan hòa như vậy. Khi ấy tôi không dám dùng một danh xưng nào để gán cho ngài, nhưng hôm nay, có một ông kỹ sư vườn nào đó đã dám gọi ngài là “Giám Mục nhặt rác”, xin cho tôi vô phép được gọi ngài là “Giám Mục bụi bờ”.

Lần này đến Tây Nguyên, vẫn như cũ, ngài tiếp chúng tôi trong căn phòng đơn sơ tềnh toàng của ngài. Tòa nhà chung quanh thật đẹp, thấp thoáng trong bóng cây, khuôn viên rộng lớn, nhưng căn phòng của vị Giám Mục thì lại rất giản dị, bộ bàn ghế salon ngay gần bàn làm việc, bước vào phòng trong là cái giường ngủ cũ kỹ tầm thường của ngài, bước qua một gian phòng khác nữa đồ đạc sách vở lộn xộn như nhà kho, cái ngách cuối cùng là nhà vệ sinh. Những điều này biết được vì ngài bảo chúng tôi đi việc cần trước khi cùng chúng tôi rời Tòa Giám Mục. Tôi đã có dịp ghé thăm rất nhiều giáo xứ, miền xuôi cũng như miền ngược, trong kiến trúc, giá trị căn nhà được đánh giá bởi tiêu chuẩn nhà vệ sinh, cũng như khoảng cách từ nơi nghỉ hay làm việc đến nhà vệ sinh, nếu được phèp đánh giá, với cả hai tiêu chuẩn trên, xin có ý kiến rằng nhà vệ sinh của ngài thua xa rất nhiều nhà vệ sinh của nhiều cha xứ. Còn vật dụng, không có gì ngoài một cục xà bông và một vài vật dụng rất bình thường khác. Cái áo không làm nên thầy tu, nhưng nó phản ánh khá rõ nếp sống của con người, chọn lựa của con người. Tôi vẫn đầy ngạc nhiên về sự khó nghèo đơn sơ của một vị Giám Mục.

Sau hành trình thăm viếng một nơi như đã định, ngài hướng dẫn tài xế tiếp tục đi xa hơn để khám phá những con đường mới, vì quá mới nên đôi chỗ tài xế ngại ngần không dám đi tiếp. Ngài thúc giục cứ đi, và bảo đảm rằng nếu xe gặp lầy ngài sẽ xuống xe để đẩy qua chỗ lầy với mọi người, từ đó mở ra cho đoàn chúng tôi những khám phá mới. Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo, mọi người ngỡ tưởng dẫn vào một nhà máy thủy điện nào đó, ai ngờ lại là con lộ dẫn vào một làng người dân tộc Gié. Ánh mắt của ngài sáng rực lên khi nhìn ra một ngôi làng dân tộc nhấp nhô sau rặng cây bên dưới thung lũng, ngài nói luôn miệng về niềm vui khám phá này. Vào làng, bước ra khỏi xe, ngài tiến đến với những bà con dân tộc, tìm cách bắt chuyện bằng các thứ ngôn ngữ mà ngài biết được, may thay có vài người biết nói tiếng Bana, ngài vội vã ghi hình, thăm hỏi đủ thứ, trước khi chia tay ngài không quên nói với họ ngài sẽ trở lại thăm họ lần nữa. Trên xe có một số trái cây, ngài lấy đưa hết cho họ và vui vẻ chụp hình chung. Cứ vậy ngài mê mẩn với những ngôi làng dân tộc quên cả thời gian, trên xe đã có người dám vượt qua sự tế nhị để nhắc ngài rằng đã 2g00 chiều mà chúng ta chưa ăn trưa, ngài đồng ý quay xe đi tìm một quán ăn bên đường để lót dạ. Chiều xứ sở Tây nguyên đã bắt đầu có gió lạnh, cái đói càng làm chúng tôi lạnh hơn, hình như ngài không biết đói.

Qua chuyến hành trình với ngài, và những gì trong quá khứ tôi có thông tin về ngài, tôi nhận ra một giá trị có thật mà ngài theo đuổi, đó là Ơn Cứu Chuộc phải đến với mọi người, gieo vãi Ơn Cứu Chuộc là quyền bất khả xâm phạm của Hội Thánh. Giám Mục cũng như mọi Kitô hữu có trách nhiệm tìm kiếm và chia sẻ Ơn Cứu Chuộc đó cho mọi người, nhất là người nghèo, người đang bị bỏ rơi hơn cả.

Nhiều năm về trước, khi được tin Tòa Thánh tuyển chọn Đức Cha Micae làm Giám Mục Kontum, tôi và một số bạn bè mỉm cười “đánh giá” không cao về con người này, nhìn chung không có gì trổi trang cả, vẫn cái nhìn rất thế gian, tiêu chuẩn bằng cấp, tiêu chuẩn trí thức, tiêu chuẩn bộ dạng,… không có cái nào đủ làm cho dư luận tin cậy. Nhưng những năm sau này, ngài trở thành vị Giám Mục dám lên tiếng về những bất công, nhưng điều quá nhức nhối của xã hội, những cách hành xử coi thường và o ép tôn giáo tại những địa phương mà ngài biết. Nơi ngài lập trường về Giáo Hội rất rõ rệt, một lập trường về tự do tôn giáo, về quyền sống và quyền làm người. Khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường, Giáo sư Nguyễn Ngọc Lan đã chia sẻ cho chúng tôi (những sinh viên của ông) về Đức Gioan 23, ông tỏ vẻ hối tiếc và sám hối về những nhận định sai lầm ông đã có về Đức Gioan 23, vị Giáo hoàng mà ông đã có những đánh giá sai lầm khi được tuyển chọn, vị giáo hoàng ấy đã làm nên lịch sử Hội Thánh, đã mở được cánh cửa đón lễ Ngũ Tuần lần thứ hai. Trong tôi cũng cùng một nỗi day dứt ấy, cái cám dỗ đánh giá con người qua bằng cấp, qua bộ dạng, qua những hoạt động quả thật là một cám dỗ khó vượt thoát.

Trong một bài góp ý của linh mục Chân Tín, DCCT với Hội Đồng Giám Mục Việt Nam (2010), cha già Chân Tín đã mạnh dạn đề nghị có một vị Giám Mục dấn thân hoàn toàn cho công cuộc truyền giáo, vị Giám Mục này không có Giáo Phận phải chăm lo nhưng ngài có cả một đất nước để loan báo Tin Mừng, có bao nhiêu anh em dân tộc để dấn thân, để ăn bờ ngủ bụi, để yêu thương tìm kiếm, để mang Ơn Cứu Chuộc đến cho mọi người. Đức Cha Micae đã hé lộ cho cha già thấy về một ước mơ như vậy, một ước mơ về mục tử như lòng Chúa mong ước, xin hết lòng bái phục vị mục tử bụi bờ của Thiên Chúa.

Lm Tùng Dương, DCCT

Monday, November 15, 2010

Văn thư của tòa Giám Mục Kontum gửi gia đình giáo phận Kontum

Kontum ngày 11 tháng 11 năm 2010

VỤ VIỆC NGÀY 07.11.2010

Kính gửi

Quý Cha cùng toàn thể gia đình Giáo Phận Kontum.

Anh chị em thân mến,

Mấy ngày nay tôi liên tục nhận được điện thoại, điện thư, tin nhắn từ nhiều nơi, từ một vài Tòa Đại Sứ và cả từ Thánh Bộ ở Rôma. Tất cả đều hiệp thông về chuyến đi dâng lễ tại Kon Chro và K’Bang hôm Chúa nhật 07.11.2010 vừa qua. Tôi xin chân thành cám ơn mọi người đã quan tâm và cầu nguyện. Tôi tưởng chuyện hôm đó cũng sẽ âm thầm trôi qua như đã từng xảy ra tại các nơi như Thanh Hà, Hoàng Yên (h.Chư Prông), Ia Nan (h.Đức cơ), Ia Tô, Ia Sao (h.Ia Grai) hay ở Tơtung (h.K’bang) và nhiều nơi khác nữa! Nhưng trưa ngày thứ ba - nghĩa là 48 tiếng đồng hồ sau vụ việc - tôi nghe nói trên mạng đã đề cập tới chuyện này! Tôi không biết tác giả là ai? Tôi không chủ trương đưa lên mạng. Nhưng chuyện đã ra công khai. Có anh chị em muốn tôi làm sáng tỏ. Tôi thiết nghĩ anh chị em trong gia đình giáo phận có quyền được biết rõ đầu đuôi câu chuyện để khỏi hoang mang và diễn dịch không lợi cho ai., để tất cả dồn tâm sức cho việc xây dựng Đất Nước thân yêu. Cầu xin Thiên Chúa xoay chuyển mọi sự nên tốt đẹp đôi bề.

Câu chuyện đơn giản lắm!

Như anh chị em đã biết: Năm 1967, Tòa Thánh cắt tỉnh Buôn Ma Thuột (tức Daklak ngày nay) làm thành một phần của Giáo phận mới, Giáo phận Buôn Ma Thuột. Giáo Phận Kontum còn lại 3 tỉnh Kontum, Pleiku và Phú Bổn. Sau 1975, hai tỉnh Pleiku và Phú Bổn sát nhập thành tỉnh Gialai, trừ quận Thuần Mẫn của tỉnh Phú Bổn lại thuộc huyện Ea Hleo, tỉnh Đăklak. Giáo Phận Kontum vẫn còn là giáo phận rộng lớn với nhiều núi nhiều rừng. Nhicu vùng sâu vùng xa đã trở thành các căn cứ địa của chính quyền cộng sản trước 1975. Các căn cứ địa này – như Kon Chro, như K’Bang, như Ia Grai, như Chư Prông … - rất tự hào về quá khứ nhưng lại đóng kín với vấn đề tôn giáo, cách riêng với Kitô giáo. Hiểu biết của các cán bộ về tôn giáo thật hạn hẹp, nhiều người còn nghịch chống, nên các vùng cứ địa này được kể là những “vùng đặc biệt”, những vùng anh hùng, những “vùng trắng”, những vùng đã “sạch bóng mê tín dị đoan”, những vùng bất khả xâm phạm! “Người lạ” bước vào các vùng này thật khó! Về tôn giáo, tại các vùng này, đều có hiện tượng giống nhau: hiện tượng “3 không”: Không nhà thờ, không linh mục, không phụng tự hay sinh hoạt tôn giáo! Có xin phép cũng không cho. Tại những vùng này vẫn có đông đảo anh chị em giáo dân cũng như có rất nhiều người muốn được nghe Tin Mừng, muốn được bước vào ngôi nhà Hội Thánh công giáo. Biết rõ thế, nên ngày 11.09.2010 tôi đã gửi cho Ông Chủ Tịch Tỉnh Gialai chương trình dâng lễ - bản sao gửi đủ ban ngành từ tỉnh xuống xã cũng như các gia đình tại 3 họ đạo này (*). Trong văn thư, tôi cũng đề nghị Ông Chủ Tịch Tỉnh hoặc cơ quan thừa hành cứu xét nếu không chấp thuận thì cũng cho tôi xin một văn bản từ chối. Sau 57 ngày (từ 11.09 đến 07.11.2010), tôi không nhận được bất cứ văn bản hay lời chối từ nào, nên sáng 07.11.2010 tôi đã lên đường tới Yang Trung, An Trung và Sơn Lang.

* 06g30: Tôi tới dâng lễ tại nhà Ôb.Trần Đình Hinh, thôn 9 xã Yang Trung, huyện Kon Chro. Sau lễ, trên đường đi An Trung, tôi nhận được tin báo anh em công an xã thôn đã đến nhắc nhở gia đình bà Hinh - Ông Hinh hôm đó lại không có ở nhà! - và cảnh cáo lần sau không được cho tổ chức lễ trong nhà.

* 09g00: Tới An Trung, huyện Kon Chro – cách Yang Trung 10km - tôi dâng lễ tại nhà ông Bộ và bà Hệ chứ không dâng lễ tại nhà đã đề nghị trước, vì chủ nhà đi vắng xa chưa về! Vừa bước vào nhà thì Ông chủ tịch xã và một vị cán bộ cũng vào theo. Chúng tôi trao đổi ít phút về chương trình lễ như giấy đã báo. Lễ xong, các ông trở lại với 4,5 vị cán bộ thuộc nhiều ban ngành và đề nghị lập biên bản. Được giải thích, thay cho biên bản, các ông viết “Bản ghi nhận sự việc” để có tài liệu báo cáo cấp trên. Tôi đã ký. Rất nhẹ nhàng!

* 14g00: Tới Sơn Lang, huyện K’Bang, cách An Trung khoảng 135km. Cách thị tứ Sơn Lang khoảng 20km, gặp đoạn đường còn đang thi công với mưa dầm dề suốt mấy ngày qua, nên chúng tôi phải bỏ ôtô và dùng 8 Honda chở 16 người gồm linh mục, tu sĩ, giáo dân và tôi. Gần tới thị tứ này, thì gặp một số anh chị em du kích (?) chặn lại. Sau khi hỏi giấy tờ tùy thân và biết mục đích đến dâng lễ tại nhà Ông bà Tuyền, vị cán bộ yêu cầu chúng tôi dừng lại chờ ý kiến chính quyền xã! 10 phút, 20 phút, 30 phút. Lúc nào cũng được trả lời sắp tới. Có một số đồng bào dân tộc cũng có mặt và có một người anh em dân tộc vui vẻ nói lớn “Đây là căn cứ cách mạng không cần cúng kiếng gì! Ở đây chỉ cần thịt gà, thịt bò, với rượu cần với cồng chiêng là tốt rồi!” Mọi người đều cười vui vẻ. Có người quay camera, chụp ảnh liên tục. Phía chúng tôi không được chụp.

*16g20: Đợi lâu không thấy vị cán bộ nào tới giải quyết. Trời đã sầm tối. Mưa nhẹ hạt hơn. Gió lạnh. Có vị cán bộ cho biết hôm nay ngày Chúa nhật, các cán bộ xã nghỉ làm việc, ông chủ tịch xã thì lại ở xa Ủy ban cả mấy chục cây số, không liên lạc được và yêu cầu chúng tôi về. Nghe vậy, chúng tôi chào mọi người có mặt và quay về tới Pleiku lúc 22g18 cùng ngày. Được biết Anh Tuyền – người cho tôi mượn nhà làm nơi dâng lễ - đã được giữ cả ngày trên Ủy ban, còn “các đầu mục khác” tôi không liên lạc được! Cuối cùng mọi người về trong an bình! Có thế thôi!

Nhưng được biết ngày 08.11.2010 - Bà Hinh (Ông Hinh đi xa chưa về) được mời lên Ủy ban làm việc lúc 14g00; còn Ông Bộ được mời làm việc lúc 14g30. Cả hai đều được yêu cầu nhận tội. Tội của hai gia đình cũng như tội của Giám Mục. Tội đã qui tụ người và tổ chức dâng lễ bất hợp pháp! Cả hai cũng được yêu cầu không tái phạm, không được mời linh mục hay giám mục về dâng lễ nữa! Cả hai đều trả lời: Không có gì sai trái hay phạm pháp, (1) vì Hiến Pháp và Pháp Luật đã xác nhận quyền tự do tôn giáo và quyền của giám mục trong mỗi giáo phận; (2) vì đã có văn thư báo chính quyền các cấp; các cấp không có văn bản từ chối; (3) vì không có nền văn hóa nào lại đi cấm con cái không được mở cửa đón cha của mình (Đức Giám Mục Giáo Phận) và anh chị em mình (giáo dân) về thăm nhà, vào nhà mình? Nghe nói, cuối cùng, người thì chỉ viết bản tường trình, người thì ký biên bản nhưng có ghi thêm “Tôi không đồng ý nội dung biên bản này”.

Anh chị em thân mến,

Câu chuyện chỉ có thế! Câu chuyện đã từng xảy ra và sẽ còn có thể xảy ra, nếu chính quyền hôm nay vẫn còn quan niệm tự do tôn giáo như một ân huệ trao ban thay vì đó là một trong những quyền căn bản nhất của con người. Điều quan trọng là biến cố này nói gì với anh chị em cũng như với tôi? Tôi xin có vài suy nghĩ sau đây.

Thành thật mà nói: ai nấy đều cảm phục đức tin và lòng đạo của nhiều anh chị em vùng sâu vùng xa như ở Kon Chro và K’Bang. Sinh ra, lớn lên tại những vùng được mệnh danh là “3 không” – không nhà thờ, không linh mục, không phụng vụ hay sinh hoạt tôn giáo suốt 20,30,40,50 năm – thế mà anh chị em vẫn kiên trì sống đạo vượt qua mọi gian nan thử thách. Một phép lạ! Thật có Chúa ở với anh chị em!

Nhưng tôi vẫn tự hỏi: tôi và anh em linh mục, tu sĩ chúng tôi vẫn sống tốt và có làm gì sai trái đâu mà bị “thiên hạ” xua đuổi hay chặn cản như hôm 07.11 vậy? Phải chăng tại tôi cũng như anh chị em tôi đã không hăng say thi hành lệnh Chúa truyền “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin mừng cho mọi loài thụ tạo” (Mc 16,15)? Nếu chính anh chị em ở Yang Trung, An Trung hay Sơn Lang chưa biết Danh Chúa Giêsu và Hội Thánh của Ngài, thì hôm 07.11, anh chị em có đứng trong hàng ngũ những ngăn cản không? Và nếu tôi là người xuất thân từ một gia đình tại Kon Chro hay Sơn Lang K’Bang, có cán bộ nào ở đó ra chặn không cho tôi vào nhà không? Rốt cùng chúng ta, đặc biệt là tôi, giám mục của anh chị em, phải khiêm tốn nhận lỗi chưa triệt để thi hành lệnh Chúa truyền và xin Chúa ban cho khả năng biết cảm nhận sâu sắc cái khốn nạn của người kitô hữu nếu không loan báo Tin Mừng! (x.1Cr 9,16). Xin Chúa Thánh Thần soi sáng để chúng ta có quyết tâm cao biết vun trồng ơn gọi, đặc biệt biết khai triển Gia đình ơn gọi và Gia đình Phanxicô Xaviê trong mỗi xứ họ để có nhiều ơn gọi phục vụ Giáo hội và Xã hội, để giúp cho mọi người nhận biết Thiên Chúa là Cha và mọi người đều là anh em của nhau. Nhưng bức tường ngăn cách giữa giáo hội và các cấp chính quyền ở nhiều nơi, nhất là ở các vùng sâu vùng xa, vẫn còn đó. Làm sao đây?

Anh chị em rất thân mến,

Anh chị em có biết tôi ngại ngùng đến thế nào khi viết những dòng này? Chẳng lẽ chúng ta cứ phải bận tâm tới những chuyện “nhỏ” như sự việc 07.11 vừa qua trong một Đất Nước đã và đang phải lo giải quyết bao vấn đề to lớn như vấn đề biên giới lãnh thổ, vấn đề bauxite Tây Nguyên, vấn đề tham nhũng, vấn đề y tế, vấn đề giáo dục, vấn đề giàu nghèo ngày càng xa cách! Làm sao để tất cả những chuyện nhỏ bé và cục bộ kia được giải quyết nhẹ nhàng mau lẹ để người người dồn hết công sức cho việc xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp mọi mặt tinh thần cũng như thể chất?

Anh chị em thân mến,

Chúa là chủ lịch sử. Chúa viết chữ thẳng trên đường cong! Chúa sai chúng ta đi loan báo Tin Mừng, ra đi xây dựng một xã hội của chân lý, của công bằng, của tình thương, của an bình. Chúa hằng luôn dạy dỗ và tôi luyện lòng tin của chúng ta. Chương trình của Chúa, mai ngày chúng ta sẽ đọc ra. Chúng ta hãy dâng lời cảm tạ và tôn vinh Chúa bằng cách tiếp tục hăng say loan báo Tin Mừng yêu thương đến cho mọi người, cho cả các anh chị em cán bộ vô thần duy vật hôm nay, bằng chính cuộc sống hài hòa thống nhất của người môn đệ Chúa Giêsu, một cuộc sống thống nhất nhuần nhuyễn giữa hai giới răn mến-Chúa-yêu-người, là yêu quê hương yêu Giáo hội. Miễn sao Danh Đức Kitô được tôn vinh; miễn sao quê hương và dân tộc được tôn trọng và phát triển!

Riêng anh chị em Sơn Lang thân mến, hôm 07.11, anh chị em đã tham dự “một thánh lễ đặc biệt”. Không chỉ nửa tiếng, một tiếng, mà cả ngày “trong chờ đợi, hồi hộp, lo sợ với cả nước mắt và buồn phiền”. Chúa biết lòng anh chị em. Tất cả những thứ đó chính là của lễ “dễ thương” dâng lên Chúa và cầu cho quê hương đất nước. Khi tình hình êm dịu lại, tôi sẽ đến thăm anh chị em ngày gần nhất và thăm chính quyền địa phương.

Tôi cũng xin anh chị em vui lòng chuyển tới quí vị cán bộ các cấp tại địa phương những tâm tình quý mến của tôi. Một cách nào đó, tôi cũng muốn bày tỏ lòng biết ơn của tôi đối với anh chị em cán bộ trong vụ việc vừa qua. Tôi vẫn nhìn anh chị em như những “sứ giả” Chúa gửi đến để tôi luyện tôi và tiếp tay giúp chúng tôi thi hành lệnh ra đi loan báo Tin Mừng. Nếu trong những người đi với tôi hôm đó có nói lời gì làm anh chị em phải bực bội, buồn phiền, tôi thành thật xin lỗi anh chị em. Tất cả cũng một tha thiết mong cho nhau được sống hạnh phúc.

Hiệp thông cùng anh chị em trong tâm tình tôn vinh và tạ ơn Chúa.

Hiệp thông,

Giám Mục Giáo Phận Kontum.
+ GM Micae Hoàng Đức Oanh

Văn thư của tòa Giám Mục Kontum gửi ông Chủ tịch UBND tỉnh Gialai

Tòa Giám Mục Kontum
56 Trần Hưng Đạo - Kontum
Số 100 /VT/’10/Tgmkt

Kontum ngày 11 tháng 09 năm 2010

Kính gửi
Ông PHẠM THẾ DŨNG
Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân
Tỉnh Gialai.

Kính thưa Ông Chủ Tịch,

Tỉnh Gialai hiện có huyện Kon Chro và huyện K’Bang được mệnh danh là huyện trắng. Người dân hiểu đó là những huyện đã quét sạch tàn dư mê tín dị đoan hoặc tàn dư tôn giáo. Giáo dân muốn vào làm ăn tại những nơi đó đều phải “tự nguyện bỏ đạo” tự khai “không tôn giáo”. Mỗi khi Giáo Hội xin đến phục vụ tôn giáo cho bà con giáo dân thì được trả lời vắn gọn “Ở đây không có nhu cầu tôn giáo, vì không có giáo dân”!

Tại Huyện Kon Chro:
Dịp Tết Nguyên Đán 2010 vừa qua, tôi, Giám mục Giáo phận Kontum, đến dâng lễ tại nhà một giáo dân, thôn 6, xã An Trung, nằm dọc xa lộ Trường Sơn Đông. Phía Giáo Hội có viết giấy trình báo Chính Quyền địa phương. Thánh lễ diễn tiến tốt đẹp! Sau đó, chủ nhà “được mời đi làm việc liên tục” chẳng còn giờ làm ăn! Kết cục chủ nhà được mời tự nguyện ký biên bản “nhận tội đã quy tụ người bất hợp pháp” và hứa “sẽ không mời linh mục tới làm lễ nữa”. Còn giám mục thì được quý cán bộ dằn mặt trước giáo dân với những lời đe dọa “nếu tiếp tục đến dâng lễ, sẽ bắt trói và nhốt!”

Tại Huyện K’Bang:
Thì cũng kiểu đó, đến nỗi các gia đình công giáo – có lẽ “bị khủng bố” sau đó, không còn dám mời hay đón tiếp Giám mục hoặc linh mục vào nhà, chứ đừng nói tới chuyện dâng lễ! Cụ thể, hôm nay đây, không một gia đình giáo dân nào dám công khai đứng ra cho mượn nhà để dâng lễ. Họ quá sợ! Sợ ai? Sợ gì?

Ai có thể đưa ra câu trả lời thích đáng?

Kính thưa Ông Chủ Tịch,
Để sự việc được rõ ràng và cũng là để tránh những bất trắc xảy ra cho xã hội cũng như Giáo hội, chúng tôi xin đề nghị một giải pháp tạm thời trong khi chờ đợi Chính quyền cho phép xây dựng ít là tại mỗi huyện một ngôi thánh đường để người công giáo công khai gặp nhau, để nghe Lời Chúa, nghe Lời Giáo hội cùng đón nhận các bí tích.

Giải pháp tạm thời như sau:

Chúng tôi xin chính thức đăng ký với Ông Chủ Tịch và chính quyền các cấp, kể từ tháng 11.2010, cứ vào chúa nhật đầu mỗi tháng, chúng tôi sẽ đến gặp giáo dân và dâng lễ tại các gia đình có tên sau đây:

1. Thuộc huyện Kon Chro:

1.1. Tại Xã Yang Trung:
Nhà ÔB Trần Đình Hinh
Thôn 9 – X. Yang Trung - H. Kon Chro - T. Gialai.

1.2. Tại xã An Trung:
Có 8 gia đình cho mượn nhà. Chúng tôi mượn 2 gia đình: * Nhà ÔB Nguyễn Đức Nhẫn
Thôn 6 – X. An Trung – H. Kon Chro – T. Gialai.
* Nhà ÔB Nguyễn Hùng Việt
Thôn 6 – X. An Trung – H. Kon Chro – T. Gialai.

2. Thuộc huyện K’Bang:
Ở đây, dân sợ không dám cho mượn nhà để dâng lễ. Vậy xin Ông Chủ Tịch cho phép chúng tôi dựng tạm túp lều ở một miếng đất nào đó tại Thị trấn Kanat và Sơn Lang để hàng tháng chúng tôi có thể đến gặp gỡ và dâng lễ cho bà con có đạo. Hy vọng một thời gian sau, giáo dân sẽ bớt sợ sệt, lấy lại can đảm và cho mượn nhà.
Trường hợp chúng tôi bận hay đau yếu, Lm Nguyễn Vân Đông hoặc Lm Nguyễn Văn Thượng – sẽ đến dâng lễ thay chúng tôi.

Kính thưa Ông Chủ Tịch,

Rất mong Ông Chủ Tịch quan tâm chấp nhận yêu cầu chính đáng của người có đạo chúng tôi. Trường hợp không được, xin Ông Chủ Tịch vui lòng đích thân hoặc chỉ thị cho các cấp thừa hành cho chúng tôi một văn bản chính thức từ chối để chúng tôi khỏi bận tâm đến làm phiền Ông Chủ Tịch cũng như chính quyền địa phương.

Trân trọng kính chào Ông Chủ Tịch.
Trân trọng,

HOÀNG ĐỨC OANH
Giám mục Giáo phận Kontum.

Bản sao đồng kính gửi:
- Ủy Ban Mặt Trận TQVN tỉnh Gialai.
- Sở Nội Vụ Tỉnh Gialai (Ban Tôn Giáo).
- Sở Công An tỉnh Gialai.
- UBND huyện K’Bang.
- UBND huyện Kon Chro.
- Công An huyện K’Bang.
- Công An huyện Kon Chro.
- UBND thị trấn Ka Nát.
- UBND xã Sơn Lang.
- UBND xã An Trung.
- UBND xã Yang Trung.
- Lm Nguyễn Vân Đông & Lm Nguyễn Văn Thượng.
- Ba gia đình cho mượn nhà.

Tuesday, August 31, 2010

Bài giảng của Đức Cha Micae Hoàng Đức Oanh trong lễ tấn phong Phó Tế tại DCCT Sàigòn

Ngày 28/8/2010, Thánh lễ phong chức Phó tế cho 6 tân phó tế tại Dòng Chúa cứu thế Sài Gòn, 38 Kỳ Đồng do Đức Cha Micae tấn phong.

Cũng gần đây, khi phong chức linh mục tại đây, có hai vị không được nhà nước đồng ý, vì vậy có Đức cha đã ngại ngần không dám nhận phong chức dù đã nhận lời. Đức cha Micae đã phong chức cho các linh mục này. Sau đó, một số cuộc gặp gỡ của cán bộ với ngài và ngài đã có ý kiến.

Mời quý vị đọc và nghe bài chia sẻ của ĐC Micae trong lễ Tấn phong phó tế ngày 28/8/2010:



Cách đây hai tháng tôi phong chức cho 9 anh em linh mục ở đây, trong đó có hai anh em không được sự chấp thuận của ‘xã hội’. Sau đó chúng tôi có dịp gặp gỡ những vị liên hệ, hôm nay tôi cũng chia sẻ với cộng đoàn một chút không ngoài mục đích để mỗi người chúng ta ý thức rằng chúng ta có ơn gọi, có sứ mạng loan báo Tin Mừng. Khi tôi trình bày ở đây tôi trình bày với tư cách là một người công dân hết lòng với quê hương đất nước này và trong mỗi trường hợp tôi làm thì tôi đặt quyền lợi của quê hương đất nước trên tất cả. Nhưng mà tôi cũng xác tín rằng quyền lợi của quê hương đất nước cũng là quyền lợi của Giáo hội, cũng là quyền lợi của mỗi người chúng ta.

Vì thế trước và sau khi truyền chức tôi có dịp gặp gỡ và trình bày với các vị liên hệ rằng bí tích là của Hội Thánh và truyền chức Thánh cho các tiến chức bên Giáo hội Công giáo làm rất thận trọng. Sau nhiều ngày đào tạo, tìm hiểu, điều tra, tham khảo ý kiến cũng như lời cầu nguyện của không riêng một người mà của cả Hội Thánh. Vì thế khi tôi nói chuyện với cá vị liên hệ tôi cũng nói đây là điều mà cần phải tôn trọng lẫn nhau. Trong các tổ chức, có những phạm vi, lãnh vực mà chúng ta phải tôn trọng không có giơ tay dài quá đụng đến nhau. Chúng ta cần phải nói để cho mọi người hiểu và giúp cho nhau mỗi ngày hiểu nhau hơn. Nhất là trong hoàn cảnh đặc biệt rất tế nhị, nhảy cảm của Việt Nam chúng ta. Tôi nghĩ rằng mỗi chúng ta cần phải nói lên để giúp nhau ngày càng hiểu nhau và biết tôn trọng lẫn nhau có như thế thì mới có thể gọi là yêu nước, yêu đồng bào, xây dựng cách thiết thực.

Cụ thể mỗi khi gặp khó khăn tôi nhớ lại câu chuyện cổ tích mà tôi có nhiều dịp nói lên với quý vị ở trung ương cũng như địa phương trên văn bản cũng như là qua cuộc nói chuyện và qua giảng dạy. Hôm nay tôi xin chia sẻ với cộng đoàn, tôi nghĩ rằng đây là một cách để chúng ta cùng nhau suy nghĩ để làm sao để cho mọi người khi tiếp cận với chúng ta ngày càng sát gần nhau hơn để cùng xây dựng dất nước Việt Nam thân yêu chúng ta. Tôi nhớ câu chuyện cổ tích thế này: Một hôm môn đệ hỏi thầy: thưa thầy, hạnh phúc là gì? Tự do là gì? Ông thầy không trả lời. Mấy ngày sau nhà hiền sĩ gọi người đệ tử đi chơi, đến nhại mồ hôi rồi nhảy xuống khúc sông tắm. Khi đang tắm vui vẻ mát mẻ, nói chuyện trời đất mông lung. Thì ông thầy bất thình lình túm tóc của người học trò dí xuống, nó ngộp thở nó ngoi lên. Dí xuống lần thứ hai, nó ngộp thở nó ngoi lên. Ông thầy dí lần thứ ba nó gần chết, nó đạp ổng một cái. Ông thầy buông nó ra, nó ngoi lên, ông thầy hỏi: Con đã hiểu hạnh phúc là gì chưa? Tự do là gì chưa?

Và tôi nói, người có niềm tin tôn giáo cũng như anh đệ tử kia vậy. Người có niềm tin tôn giáo cũng tha thiết được sống với niềm tin của mình. Hễ ai mà ép buộc thì chịu không nổi. Ép lần thứ nhất ráng chịu. Ép lần thứ hai cũng ráng mà chịu. Ép lần thứ ba thì chúng tôi cũng phải đạp (tràng pháo tay dài). Mà khi đạp như thế thì xin đừng ai hiểu là chúng tôi phản động hay là âm mưu lật đổ chính quyền hay diễn tiến này nọ […] Không có đâu, chỉ có muốn thở (…) thôi (tràng pháo tay dài)…

Nhiều khi chúng ta không gặp gỡ nhau hay là nói xa nói gần dễ bị hiểu lầm nhau. Và khi gặp gỡ thì cứ nói thật, nói thẳng với nhau đi, nói một cách chân tình và bác ái. […] đây là một cách mình xây dựng quê hương đất nước một cách hữu hiệu, cụ thể nhất. Hôm nay tôi tới Hội dòng, tôi tới với tư cách là một người yêu đồng bào, yêu nước, yêu quê hương. Và tôi cũng cố gắng làm tất cả những gì để giúp cho mỗi người chúng ta hiểu nhau, gần gũi nhau để cùng xây dựng quê hương đất nước này. Chính vì thế, một lần nữa tôi xin cám ơn cha Giám Tỉnh, cám ơn anh chị em. Tôi tỏ bày một chút tâm với anh chị em hy vọng rằng với ơn Chúa Thánh Thần giúp đỡ, mỗi người chúng ta có thể chu toàn sứ mạng của mình một cách tốt đẹp nhất đó cũng là một cách phục vụ quê hương tốt đẹp nhất.

Cám ơn anh chị em.

+ Micae Hoàng Đức Oanh, Gm. Kontum

Sunday, June 27, 2010

Trao thánh vụ linh mục là quyền của Hội Thánh

VRNs (27.06.2010) – Sài Gòn - Sáng ngày 26.06.2010, tại đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sài Gòn, Đức cha Micael Hoàng Đức Oanh đã trao ban thánh vụ linh mục cho 9 thầy phó tế thuộc Dòng Chúa Cứu Thế tại Việt Nam (DCCT).


Khi nhận được thiệp mời dự lễ “Lãnh sứ vụ linh mục” do cha giám tỉnh DCCT ký gởi đến nhiều người tỏ ra thắc mắc, vì trong thiệp không hề ghi danh tánh Đức giám mục sẽ trao ban thánh vụ cho các tiến chức.

Tìm hiểu sự việc này, chúng tôi được biết cách thời điểm này một năm, DCCT đã đăng ký với UBND TP.HCM sẽ phong chức linh mục cho 9 thầy phó tế, nhưng chính quyền chỉ chấp thuận cho 7, và loại 2. Lý do được đưa ra để không chấp thuận đăng ký cho hai tiến chức đó là họ đã không đăng ký tạm vắng với địa phương thường trú khi nhập tu DCCT. Theo cha Giuse Đinh Hữu Thoại, chánh văn phòng DCCT thì lý do đưa ra không đúng pháp luật, vì theo luật cư trú chỉ có hai trường hợp phải đăng ký tạm vắng khi lưu trú ở địa phương khác là đang trong tuổi thi hành nghĩa vụ quân sự và có tiền án tiền sự. Trong khi đó, cả hai ứng sinh bị kết vào lý do đó đều đã quá tuổi thi hành nghĩa vụ quân sự thông thường và không hề có tiền án tiền sự nào. Như vậy việc UBND TP.HCM đã không chấp thuận với việc đăng ký phong chức linh mục cho cả 9 tiến chức có dấu hiệu lạm quyền, và phân biệt đối xử với tôn giáo, nhất là Công giáo.

Cha Vinhsơn Phạm Trung Thành, giám tỉnh DCCT nói rằng: “Chức linh mục, sứ vụ linh mục là của Hội Thánh, cho nên chúng tôi xin cùng Hội thánh và Hội Thánh trao sứ vụ linh mục. Cho nên đây là chuyện hoàn toàn của Hội Thánh, của đức tin, của sứ mạng chứ không phải chuyện của xã hội” (http://www.youtube.com/watch?v=eNRciVMyVqk).
Do đó DCCT dựa theo Giáo luật và cả luật pháp Việt Nam nữa vẫn tiến hành tổ chức lễ trao thánh vụ linh mục cho cả 9 thầy phó tế có tên như sau:

1/ Phêrô Phan Công Trường, 2/ Vinhsơn Liêm Nguyễn Trường Chính, 3/ Giuse Trương Văn Minh, 4/ Giuse Phạm Đình Trí, 5/ Gioan Nguyễn Đức Phú, 6/ Phêrô Lê Thanh Phục, 7/ Giuse Trương Hoàng Vũ, 8/ Vinhsơn Maria Phạm Cao Quý, 9/ Martinô Vũ Đồng Tùng.


Thánh lễ có sự hiện diện của hơn 100 linh mục đến từ Lạng Sơn, Thái Bình, Hải Phòng, Hà Nội, Bùi Chu, Thanh Hóa, Cần Thơ, Long Xuyên, Mỹ Tho, Kontum, Đà Lạt, Phú Cường, Quy Nhơn, Nha Trang, Xuân Lộc, Sài Gòn, gồm cả linh mục các Dòng và Triều thuộc nhiều giáo phận.


Lập lại lời của Mẹ Hội Thánh, Đức cha Micael Hoàng Đức Oanh, giám mục Kontum, chủ tịch Ủy ban truyền giáo trực thuộc HĐGM VN đã nói với các tiến chức: “Các con sẽ thi hành nhiệm vụ thánh hóa trong Đức Kitô. Vì chưng, thừa tác vụ các con lãnh nhận, sẽ giúp hoàn thành lễ tế thiêng liêng của tín hữu, hiệp cùng lễ tế của Đức Kitô, mà tay các con dâng tiến, khi cử hành lễ tế không đổ máu trên bàn thờ”.

Như vậy linh mục là một ơn Thiên chúa ban để Hội Thánh có thêm người cộng tác tế lễ. Đây là chuyện hoàn toàn tôn giáo, vậy mà từ khi đảng cộng sản nắm quyền trị nước đến nay đã muốn biến nó thành ân huệ của riêng mình để ban cho Hội Thánh khi Hội Thánh tỏ ra ngoan ngoãn với họ. Rõ ràng là đã cầm nhầm!

Để hiểu rõ lý do tại sao một thánh lễ phong chức linh mục long trọng mà ban tổ chức lại không công bố trước danh tánh Đức giám mục chủ tế, mà để đến đúng giờ thì Đức giám mục Kontum mới xuất hiện, chúng tôi đã gặp một tu sĩ DCCT, vị này xin ẩn danh, và cho biết lý do như sau:

“Theo kế hoạch ban đầu, Nhà Dòng chúng tôi mời một giám mục khác, nhưng sau đó, vị này cáo lỗi, vì vài giám mục thuộc giáo tỉnh Sài Gòn đã khuyên không nên. Nếu có phong thì chỉ phong 7 như ý nhà nước thôi”, vị tu sĩ nói tiếp: “Cha giám tỉnh chúng tôi cũng chỉ mới mời được Đức giám mục Kontum trong thời gian gần đây, và nhất là không muốn để ngài bị áp lực bởi những ‘lời khuyên’ của các vị nào đó muốn lấy lòng nhà nước”.

Ơn Chúa đã được ban, Giáo Hội Việt Nam vừa có thêm 9 linh mục, những người được chọn để phục vụ và sống với những người bị bỏ rơi, bị khinh miệt và bị cướp đoạt quyền làm người. Xin Chúa ban đủ ơn để các cha mới can đảm vượt qua những thử thách mà thế quyền đang sẵn sàng gây ra cho các ngài lúc khởi đầu sứ vụ.

Đây là một tiền lệ tốt. Xin được chúc mừng DCCT !

THỤY MINH
http://www.chuacuuthe.com/?p=5482

Wednesday, November 19, 2008

Ngày Nhà Giáo Việt Nam 2008

Tòa Giám Mục Kontum
56 Trần Hưng Đạo - Kontum
Việtnam - abrahamvn@yahoo.ca
Số 116/VT-MV/’08/Tgmkt

NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 2008

Mến gửi: Các Học sinh Sinh viên Công Giáo
Giáo Phận Kontum.

Các con rất yêu quý,
Trong bầu khí hân hoan mừng ngày nhà giáo, Cha xin chia sẻ niềm vui với các con. Cha muốn qua các con gửi tới từng thầy cô giáo những tâm tình quý mến và biết ơn. Cha hiểu rõ những hy sinh, vất vả và tâm sức của thầy cô giáo dành cho các con trong thời điểm nhiều khó khăn chồng chất hôm nay. Cha muốn góp phần chia sẻ gánh nặng, trọng trách cao cả này bằng lời cầu nguyện, bằng cách giúp các con trở thành những học sinh chăm ngoan. Với tinh thần chăm học, các con sẽ trở thành niềm vui cho thầy cô. Cha tự hỏi làm sao để ngày biết ơn thầy cô trở thành ngày có ích lợi nhất cho các con cũng như cho thầy cô và cho mọi người?

Biết ơn là đỉnh cao của đời sống yêu thương, là con đường đưa người học trò trở thành người hơn, là động lực thôi thúc người học trò chăm ngoan hơn, học giỏi hơn và góp phần làm cho môi trường giáo dục tốt đẹp hơn. Các con chính là phần thưởng to lớn của cuộc đời thầy cô. Sau cha mẹ, các thầy cô là những người đi sát các con trên quãng đường dài làm người.

Làm người khó lắm các con ạ! Đòi hỏi cả một thời gian dài đào tạo rèn luyện. Một thời gian dài khổ công đào tạo các con nên những con người phát triển toàn diện, hài hòa và đồng đều giữa cái đầu, con tim và đôi tay, nếu không sẽ trở thành quái thai hoặc khuyết tật. Sợ nhất là chỉ phát triển cái đầu với đôi tay. Lịch sử đã phải gánh chịu bao tang thương và đổ nát do những con người như Hitler, như Pôlpôt... Các con biết ít lâu nay đã thấy xuất hiện khẩu hiệu “Trẻ em hôm nay, thế giới ngày mai” tại nhiều nơi. Muốn là những người trưởng thành của “thế giới ngày mai”, các con hãy kính yêu thầy cô và chăm ngoan từ hôm nay.

Ngành giáo dục là một trong các ngành cao quý, nhưng cũng lắm thiệt thòi so với các ngành nghề khác. Cuộc sống khó khăn hoặc một nguyên do nào đó đã làm phát sinh hình thức dạy kèm, dạy thêm tràn lan. Đây có thể nói đang là một hình thức tra tấn, khủng bố đời học tập của các con và dày vò tâm hồn những ai thiết tha tới nền giáo dục của đất nước! Nó tác động lớn tới đời sống của chính các con cũng như gia đình và xã hội. Việc học thêm học kèm đã cướp hết thời gian dành cho bản thân, cho gia đình, cho giáo hội, cho xã hội. Nhưng trong bất cứ hoàn cảnh nào, các con đừng quên lời Chúa Giêsu dạy: “Nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pharisêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 5,20). Chăm lo học tập và chuẩn bị thi cử cho tốt là cách sống công chính. Đây cũng là cách hữu hiệu để dẹp bỏ được những hình thức dạy thêm, dạy kèm. Cha cũng cầu mong các thầy cô Công Giáo ý thức và có thể tự nguyện từ chối dạy kèm dạy thêm, để môi trường giáo dục trong sạch hơn.

Các con thân mến,
Trong khi chuẩn bị mừng ngày nhà giáo, học sinh sinh viên Công Giáo lại đang xôn xao về chương trình thi học kỳ I năm nay trùng vào chính ngày đại lễ Mừng Chúa Giáng Sinh. Nhiều người muốn cha lên tiếng. Cha cần suy nghĩ thêm. Còn ở đây cha có chút tâm tình với các con.

Việc thi cử đúng vào lễ Chúa Giáng Sinh hằng năm là vấn đề nhức nhối cho học sinh Công Giáo tại Việt Nam từ 1975 đến nay. Khắp nơi trên thế giới, ngày lễ Chúa Giáng Sinh (Noël) là ngày nghỉ quốc tế, nhà nhà người người được nghỉ ngơi để mừng lễ. Ngày đó, không chỉ dành cho những người có đạo, mà trở thành ngày truyền thống, trừ một vài nước chưa được nghỉ ngày đó, trong đó có Việt Nam chúng ta. Ngay cả Nước Cuba cũng đã công nhận ngày lễ Giáng Sinh là ngày lễ nghỉ. Cha và nhiều vị lãnh đạo trong Giáo Hội Kitô đã nhiều lần góp ý với Chính Quyền các cấp về vấn đề này trong hơn 30 năm qua. Có lẽ các nhà phụ trách chương trình giáo dục đào tạo tại Việt Nam chưa nghe rõ cũng như chưa cảm nhận được cái quyền sống đạo của người trẻ có đạo? Cách tốt nhất các con có thể làm lúc này là bình tĩnh chuẩn bị cho ngày thi thật tốt đẹp. Đừng có ai trong các con thốt lên những lời nói xúc phạm hay có thái độ bực dọc trước chủ trương tổ chức thi vào chính ngày lễ Giáng Sinh. Có người nghĩ bắt thi vào chính ngày lễ Giáng Sinh là một việc làm báng bổ Đạo Chúa, có người lại coi đây là một hình thức phân biệt kỳ thị. Cũng có người còn nghĩ đây là một hình thức bách đạo tế vi. Cha chưa dám nghĩ như thế, nhưng cha nhớ ngay tới tâm sự Nhà văn Voltaire - một người đã báng bổ Đạo Chúa – đã thổ lộ trước giờ chết: “Tôi chỉ vô thần trên bàn giấy. Còn trước cái chết chẳng ai vô thần được nữa”.

Phần các con, nếu ngày thi “vẫn còn bị giữ” đúng vào ngày đại lễ mừng Chúa Giáng Sinh, các con hãy “hân hoan vui sướng như các thánh tông đồ xưa” (x. Cv 5,34-41) và biến trường lớp các con thành hang đá Belem sống động. So với hang đá đầu tiên là chuồng bò lừa, hôi tanh, vắng vẻ, thì trường lớp của các con là những hang đá sạch đẹp hơn nhiều. Hãy bước tới trường thi như các mục đồng xưa rủ nhau tới chiêm bái Chúa Hài Nhi bằng tâm tình cầu nguyện, cảm tạ tôn vinh Chúa, bằng cách chuẩn bị thi và thi thật tốt. Chính thái độ sống quảng đại như thế là lời loan báo tin vui giáng sinh cho mọi người! Hãy là những nhà truyền giáo bé nhỏ cho các thầy cô và bạn bè qua các bài thi thật tốt của các con. Các con sẽ được thấy những Phaolô mới xuất hiện trong cuộc đời mình như Tiến sĩ Phan Như Ngọc, như Bác sĩ Nguyễn Văn Ngoạn.... Tất cả đã vượt qua những đêm tối dò dẫm để tìm đến ánh sáng của chân lý, của tình yêu, của sự sống. Cha mong các con có dịp đọc lại cuộc đời của các vị này.

Cha cầu mong các con có nhiều niềm vui khi mừng ngày nhớ ơn Thầy cô. Cầu mong các con có nhiều quyết tâm mới cho mai ngày tươi sáng. Xin Thần Khí Thiên Chúa ở cùng các con.
Thương mến chào các con,

Kontum, 16 tháng 11 năm 2008
Giám mục Giáo phận Kontum
+ GM Micae Hoàng Đức Oanh

Saturday, November 15, 2008

Kito Huu, nguoi duoc sai den the gian

Kitô hữu, người được sai đến thế gian
(Bài giảng của Đức Cha Micae Hoàng Đức Oanh tại Nhà thờ Chính Toà Kontum, ngày 14.11.2008)

Anh chị em rất thân mến,

Dưới ánh sáng Lời Chúa hôm nay, tôi xin chia sẻ đôi điều.

1. Ơn gọi của kitô hữu: Sống chứng nhân Tin Mừng:

- Kitô hữu, người được sai đến thế gian (x. Bài đọc 3):

Qua Lời kinh hiến tế trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã thưa với Chúa Cha. “Lạy Cha chí thánh, xin gìn giữ các môn đệ trong danh Cha….” Là vị thiên sai, với tâm tình hiếu thảo, Chúa Giêsu thưa cùng Chúa Cha: “Như cha đã sai con đến trong thế gian, con cũng sai họ đến thế gian, để họ được sự thật thánh hiến và họ thánh hiến thế gian trong sự thật”.

Là thụ tạo bởi Thiên Chúa và thuộc về Thiên Chúa, người kitô hữu tiếp tục ở lại giữa thế gian, nhưng không thuộc về thế gian. Ở giữa thế gian, dầu bị thế gian ghét bỏ với trăm ngàn gian nan thử thách, người kitô hữu có sứ mạng được sai đến thế gian đề thánh hiến thế gian thoát khỏi ác thần, thoát khỏi lầm lạc, gian dối và hưởng trọn vẹn hạnh phúc người con Chúa.

- Cùng cộng đồng dân Chúa:

Trứơc mặt anh chị em hiện có 12 tiến chức. Anh chị em có suy nghĩ gì không? Tôi xin chia sẻ tâm tình của tôi.

Mừng 100 năm thành lập Hội Yao Phu, mừng 160 năm cha ông dân tộc đón nhận Tin Mừng, thế mà hôm nay không có một tiến chức nào xuất thân từ các gia đình bản địa sắc tộc. Đối với tôi đây là một vấn đề nhức nhối!

Trong số 12 tiến chức thì đã có tới 8 tiến chức từ các giáo phận khác đến. Thật choáng váng! Chẳng lẽ chúng ta tự ru ngủ và an phận sao? Cánh đồng truyền giáo bao la, thợ thì ít. Chúng ta phải cầu xin và cần có những sáng kiến và quyết tâm. Gia đình Phanxicô Xaviê là một giải pháp cho vần đề ơn gọi này. Cần sự tham gia góp phần công sức, tiền của và cả những ngừơi con yêu quý. Đây phải là một trong các công tác ưu tiên và cấp bách hàng đầu của cả giáo phận: của gia đình và xứ đạo, của các cha và của các tu sĩ, của mọi đoàn thể trong gia đình giáo phận.

- Mẫu gương Gia đình Maccabê (x. Bài đọc 1):

Vâng gia đình Maccabê trong bài đọc 1 hôm nay là một tấm gương sống đạo tuyệt vời. Khổ đau và sự chết không giập tắt được niềm tin bất khuất vào tình thương và quyền năng Thiên Chúa. Bà mẹ Maccabê biết giáo dục con cái đi theo đúng con đừơng “chính đạo”. Đứng trứơc cái chết, chúng ta hãy nghe Bà dạy dỗ con cái của Bà: ”Con ơi, con hãy thuơng me: chín tháng cưu mang, ba năm bú mớm, mẹ đã nuôi nấng dạy dỗ con đến ngần này tuổi đầu. Mẹ xin con hãy nhìn xem trời đất và muôn loài trong đó, mà nhận biết rằng Thiên Chúa đã làm nên tất cả từ hư vô, và loài người cũng được tạo thành như vậy. Con đừng sợ tên đao phủ này; nhưng hãy tỏ ra xứng đáng với các anh con, mà chấp nhận cái chết, để đến ngày Chúa thương xót, Người sẽ trả con và các anh con cho mẹ”. Bài giáo lý tuyệt vời. Lời tuyên tín hùng hồn, mạnh mẽ, dứt khoát!

Là phận nữ mỏng dòn, là con trẻ dòn thơ dại, bà Maccabê và các con của bà đã sống hùng, sống mạnh, sống thánh như thế trước mọi tra tấn và cả cái chết. Nhờ đâu? Nhờ quyền năng Thiên Chúa (x.Bài đọc 2)? Chúng ta hãy nghe Thánh Phaolô quả quyết:

“Có Thiên Chúa bênh đỡ chúng ta, ai sẽ chống lại được chúng ta?...Nhưng trong mọi thử thách, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta” (Rm 8,31b-39).

Xin Chúa ban cho các bà mẹ, các ngừơi cha biết giáo dục đào tạo các con cháu như Bà Mẹ Maccabê hôm nay.

2. Với các Yao Phu: Gương sống của anh chị em Yao Phu:

Anh chị em Yao Phu thân mến, cùng anh chị em, cả giáo phận dâng lời cảm tạ và tôn vinh Chúa.

* Cảm tạ và tôn vinh Chúa, vì Chúa đã thương ban cho Giáo Phận Kontum Hội Yao Phu suốt 100 năm qua. Hội Yao Phu là kiệt tác của Chúa Thánh Thần. Hội Yao Phu là kho báu độc đáo của Giáo Phận Kontum. Lịch sử 100 năm là những năm tháng anh chị em sống trọn vẹn cuộc đời tin yêu. Tạ ơn Chúa qua bao thăng trầm của lịch sử, anh chị em vẫn kiên vững trong đức tin và hăng say nhiệt thành phục vụ cộng đoàn dân Chúa. Hình ảnh sống đạo kiên vững của Gia đình Maccabê chúng ta nghe thuật lại trong Bài đọc 1 hôm nay mãi mãi là tấm gương phản chiếu đời sống nhiều gia đình anh chị em yao phu trong quá khứ.

* Cảm tạ & tôn vinh Chúa, vì Chúa đã cho chúng tá một năm thánh với bao hồng ân Chúa ban; một năm tĩnh tâm, bồi dưỡng sau bao năm đói lời Chúa, đói lời dạy của Mẹ Hội Thánh; một năm để nhìn lại quãng đừơng đi qua và thêm xác tín vào tình thương vô biên của Chúa. Ngài là chủ lịch sử. Ngài có cách chăm lo của Ngài.

Và ngày lễ bế mạc Năm Thánh Yao Phu hôm nay được coi như là khởi đầu một giai đoạn sống đạo mới, giai đoạn truyền đạo mới với những quyết tâm mới.

* Quyết tâm sống gương mẫu người Yao Phu trong gia đình, nơi cộng đoàn, khắp mọi nơi. Cách riêng quyết tâm từ bỏ “tệ nạn say sưa” bấy lâu nay đã làm khổ gia đình và cộng đoàn cùng xã hội.

* Quyết tâm cùng Linh mục quản nhiệm chăm lo cho cộng đoàn được nuôi dưỡng dồi dào Lời Chúa và giáo huấn của Hội Thánh.

* Quyết tâm lo cho các con em trong gia đình và cộng đoàn được học hành đến nơi đến chốn không? Học đạo học đời để trở thành người có đời sống hài hòa tốt đẹp cả đời lẫn đạo. Từ đó sẽ có nhiều con em được hướng dẫn và đào tạo trở thành tông đồ, trở thành linh mục tu sĩ thừa sai lo cho công cuộc truyền giáo.

3. Còn các tiến chức:

Còn các tiến chức, các con thân mến. Cám ơn các con đã hang say chọn mảnh đất truyền giáo Tây Nguyên làm noi phục vụ. Cám ơn gia đình các con đã hy sinh dâng hiến các con cho Giáo hội tại Kontum này. Giờ phút long trọng này, Cha nh?c l?i v?i các con

4. Điều Cần Nhớ:

1. Một nhớ: “Hãy nhớ tôi là một con người”. Một con ngừơi mỏng dòn yếu đuối, giới hạn, luôn cần được tôi luyện liên tục theo con đường nên trọn lành để thành người trưởng thành, biết sống hài hòa với mọi người và để phục vụ mọi người.

2. Hai nhớ: Con đừơng nên trọn lành chính là con đường thơ ấu của Hài Nhi Giêsu, con đừơng khó nghèo của Tin Mừng. Hãy cố giữ nếp sống giản đị nhất có thể, nhẹ nhàng nhất có thể, để dễ dàng “trở nên ngừơi của mọi người

3. Ba nhớ: “Tôi là người của Thiên Chúa”. Là ngừơi của Thiên Chúa, nên luôn bám theo Chúa, sống theo Lời Chúa d?y qua Hội Thánh. Hãy để Chúa làm chủ đời sống của mình. Đặc biệt qua đời sống cân đối hài hòa giữa ba chiều kích truyền giáo, phụng tự và bác ái xã hội để.

4. Bốn nhớ: “Tôi là linh mục trên mảnh đất truyền giáo”. Truyền giáo là Bản chất của Đạo, Bản chất của Giáo Hội, Bản chất đời sống đạo. Lại càng là bản chất đời sống linh mục. Lòng hăng say truyền giáo phải nung đốt ngày sống các con. Cần cảm nhận: “Khốn thân tôi, nếu tôi không loan báo Tin Mừng”. Loan báo Tin Mừng là công việc cấp bách và ưu tiên tuyệt đối trong cuộc đời linh mục các con. Tinh thần truyền giáo phải chi phối tất cả ngày sống và đòi hỏi phải sắp xếp mọi sinh hoạt theo bậc thang ưu tiên tuyệt đối này. Mất tinh thần truyền giáo, cuộc đời linh mục sẽ “thu về mình”, sớm bị chai lì và mất sức sống. Cao điểm của đời sống truyền giáo là bác ái yêu thương!

* Lời kết. Xin Chúa thương đón nhận những tâm tình cảm tạ và tôn vinh của gia đình giáo phận. Xin Chúa thương ban cho mọi thành phần trong giáo phận hăng say tiếp bứơc chân loan báo Tin Mừng của cha ông. Và xin Chúa thương ban cho giáo phận thêm nhiều ơn gọi linh mục, tu sĩ, yao phu và tông đồ giáo dân.

+ GM Micae Hoàng Đức Oanh

Saturday, October 18, 2008

Thư Mục Vụ của Giám mục giáo phận Kontum tháng 10-2008

Số 110 /VT/’08/Tgmkt

Kontum, ngày 18 tháng 10 năm 2008

Kính gửi:
Quý Cha cùng toàn thể gia đình Giáo Phận Kontum.
Anh chị em rất thân mến,

Tất cả linh mục và giám mục tham dự tĩnh tâm năm tại Tòa Giám Mục xin gửi tới anh chị em tu sĩ giáo dân lời chào thân ái và lời cám ơn. Cám ơn anh chị em hằng thương mến và cầu nguyện cho chúng tôi. Nhân dịp này, tôi xin chia sẻ đôi điều.

1. Tháng Mười, Tháng Mân Côi.

Anh chị em thân mến,

Tháng Mười, tháng kính Đức Mẹ mân côi. Chuỗi mân côi là bản tóm Sách Thánh. Hội Thánh không ngừng nhắn nhủ con cái thi hành Lời Mẹ Maria dạy “Các con hãy năng lần chuỗi mân côi”. Hãy năng lần chuỗi mân côi. Hãy chỉ dạy cặn kẽ và cùng lần chuỗi với các con em. Ước mong từ nay các xứ họ trong cả giáo phận phát huy truyền thống “cha sở cùng giáo dân lần chuỗi mân côi mỗi chiều tối tại nhà thờ hoặc trước đài Đức Mẹ”. ít ra là chiều thứ bảy, vào khoảng 19g00. Ai không có điều kiện tham dự chung thì cũng nên hiệp thông qua lần chuỗi riêng vào giờ đó.

Thỉnh thoảng có những tin đồn “Đức Mẹ hiện ra nơi này nơi nọ”. Anh chị em hãy nhớ lời Chúa đã cảnh báo: “Anh em hãy coi chừng, đừng để ai lừa gạt anh em” (Mt 24,5tt). Mẹ Giáo Hội rất dè dặt về các chuyện này. Đừng háo hức chạy xô đi xem. Hãy coi đây như dịp Đức Mẹ nhắc nhở con cái năng lần chuỗi mân côi. Xin Mẹ cho chúng ta biết yêu mến Mẹ cách ý thức và trưởng thành. Phép lạ nhãn tiền là người được biến đổi thành con người mới, con người biết yêu Chúa, năng suy gẫm và sống theo Lời Chúa dạy.

2. Tháng Mười, chuẩn bị Ngày bế mạc Năm Thánh Yao Phu & Truyền chức linh mục.

Chúng tôi cũng đã có dịp thông báo cho anh chị em biết Ngày 14.11.2008, ngày kính Thánh Tổ Stêphanô Cuenot Thể, Vị Khai Sáng Miền Truyền Giáo Tây Nguyên, cũng là ngày bế mạc Năm Thánh Yao Phu, nhân dịp kỷ niệm tròn 100 năm xây dựng Trường Yao Phu. Chính quyền địa phương đang dùng cơ cở này làm Trường Sư Phạm Tỉnh Kontum. Chúng tôi đã có đơn xin Chính quyền trao lại cơ sở lịch sử lâu đời này. Nguyện xin cho Ý Chúa được nên trọn. Trong ngày này, sẽ có lễ truyền chức linh mục cho 12 Thầy Phó tế. Thánh lễ cử hành lúc 05g30 sáng tại Nhà thờ Chính toà Kontum. Xin anh chị em hiệp thông cầu nguyện và sốt sắng tham dự. Ngày lễ sẽ được tổ chức trang nghiêm, sốt sắng như một sứ điệp truyền giáo.

3. Tháng Mười với Ngày Quốc Tế Truyền Giáo.

Năm nay, trong sứ điệp truyền giáo với chủ đề: “Các Đầy Tớ và Tông Đồ của Chúa Giêsu Kitô”. Đức Thánh Cha nhấn mạnh một số điểm:

3.1. “Việc truyền giáo vẫn còn ở giai đoạn bắt đầu”. Chúng ta “Cần phải nhắc lại rằng, mặc dù có những khó khăn chồng chất, mệnh lệnh truyền giáo cho muôn dân của Đức Kitô vẫn là một ưu tiên”. Không có lý do nào có thể biện minh cho sự chậm trễ hay ứ đọng, bởi vì “mệnh lệnh truyền giáo cho muôn dân tạo thành đời sống và sứ vụ căn bàn của Hội Thánh” (ĐTC Phaolô VI, Evangelii Nuntiandi, 14).

3.2. Đây là công việc ưu tiên của mọi kitô hữu. Mọi người là con Chúa, là anh em với nhau. Tất cả đều khát khao tìm Chúa và muốn được gặp Chúa. Vì thế, Đức Thánh Cha kêu gọi mọi thành phần dân Chúa: “Duc in altum!”: “Hãy ra khơi của thế gian và,... hãy thả lưới mà không sợ hãi, vững tin vào sự trợ giúp luôn luôn của Chúa”. Không trừ một ai, kể cả giám mục giáo phận, vì “Một Giám Mục được thánh hiến không phải chỉ cho giáo phận của mình, nhưng cho phần rỗi của cả thế giới” (x. Redemptoris Missio, 63).

4. Tháng Mười, tháng cầu cho Giáo Hội Việt Nam.

Tôi biết nhiều anh chị em đã và đang bị day dứt trước những biến cố dồn dập ở Tổng Giáo Phận Hànội trong những ngày qua. Theo chân lý “mến Chúa yêu người là một”, mọi việc người công giáo đích thực đều xuất phát từ lòng yêu mến. Tạ ơn Chúa tình hình đã lắng dịu, mặc dầu cái gốc của vấn đề là quyền sống của con người trong đó có quyền tư hữu, quyền tự do hành đạo chưa được giải quyết thỏa đáng tận gốc. Khắp nơi anh chị em con Chúa vẫn tiếp tục cầu nguyện cho mọi người thương nhau, hiểu nhau và biết giải quyết mọi vấn đề trong tinh thần yêu chuộng công lý và tôn trọng sự thật.

Điều mất mát lớn trong vụ việc mới xảy ra là mất niềm tin vào nhau. Van Goeth đã từng nói: “Mất nhà mất cửa mất ít! Mất danh mất giá mất nhiều! Mất lòng tin, mất hết!”. Còn người công giáo có một nguyên tắc sống tuyệt vời “Hiệp nhất trong chính yếu. Tự do trong phụ thuộc. Bác ái trong tất cả”. Hãy yêu thương nhau. Hãy cầu cho mọi người lấy lại niềm tin nhau. Hãy cầu cho Giáo Hội Việt Nam luôn là dấu chứng của tình yêu và hợp nhất.

Một trong những hình ảnh nổi bật trong những ngày qua là hình ảnh Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt. Ngài xuất hiện như một vị chủ chăn can đảm, sáng suốt, yêu nước nồng nàn. Hãy cùng Ngài cảm tạ và tôn vinh quyền năng Thiên Chúa tỏ hiện nơi Ngài. Cách riêng các sinh viên học sinh cùng viên chức công giáo hãy giúp những bạn bè mình biết rõ lập trường yêu nước của Ngài. Hãy giúp bạn bè được đọc chính bản văn phát biểu của Ngài ngày 20.09.2008. Chỉ có sự thật mới giải thoát chúng ta khỏi lầm lạc!

5. Một số đề nghị gợi ý:

Giờ đây xin đề nghị với gia đình giáo phận một số việc cụ thể nhân ngày truyền giáo.

5.1. Mỗi kitô hữu là một nhà truyền giáo: Xứ đạo là trường đào tạo mọi thành viên trở thành chứng tá Tin Mừng mọi nơi. Giới trẻ quyết tâm xa lánh những tệ nạn phản chứng Tin Mừng như sống thử trước hôn nhân, phá thai nạo thai, ly dị. Những anh chị em trong nghề buôn bán hay các dịch vụ luôn quý mến tính chân thật, dịu dàng với tinh thần phục vụ cao. Tất cả đều phải có cái tâm trong cuộc sống. Vì thế, mỗi xứ đạo nên có hai tổ chuyên trách: một lo cho truyền giáo một lo cho gia đình ơn gọi.

5.2. Tự kiểm xét đời sống đạo: Ngày truyền giáo là dịp tốt để mỗi người, mỗi cộng đoàn nghiêm túc tra xét lại đời sống với “một ý thức mới về nhu cầu cấp bách của việc rao giảng Tin Mừng” để từ đó biết tích cực góp công, góp sức cho công việc truyền giáo.

Anh chị em thân mến,

Tôi xin mượn lời nhận xét của các đại biểu trong Hội Nghị Cor Unum họp tại Rôma từ 28.02.2008 đến 01.03.2008 như lời kết bức tâm thư này.

“Vì trong Giáo hội hiện nay chỉ có việc cử hành các bí tích là được coi trọng. Việc rao giảng bị coi nhẹ hơn. Còn việc bác ái thì bị coi như một hoạt động ngoại khóa, nghiệp dư, tùy thích.... Quá nhiều tiền để xây nhà thờ và tổ chức các lễ nghi. Ít tiền hơn dành cho việc rao giảng Tin mừng. Còn bác ái, thì như của dư thừa bố thí. Phải chăng vì thế mà Giáo hội mất sức sống? Phải chăng vì thế mà Giáo hội thiếu tính thuyết phục? Bác ái không phải là một bổn phận. Đó là sự sống của Giáo hội. Quên bác ái, sự sống sẽ suy giảm”.

Hiệp thông cùng anh chị em trong tâm tình tôn vinh và tạ ơn Chúa.

Hiệp thông,

(đã ký và đóng dấu)
+ Micae HOÀNG ĐỨC OANH
Giám Mục Giáo Phận Kontum.

Sunday, September 21, 2008

Thu Muc Vu cua Duc Giam Muc Giao Phan Kontum

Thư Mục vụ Đức Giám Mục Giáo phận Kontum
Thứ bảy, 09.20.2008, 09:02pm (GMT+7)

Tòa Giám Mục Kontum
56 Trần Hưng Đạo - Kontum

Số 96 /VT/’08/Tgmkt
Kontum, ngày 18 tháng 09 năm 2008

Kính gửi
Quý Linh mục, tu sĩ
cùng toàn thể gia đình Giáo Phận Kontum.

Anh chị em rất thân mến,
Trước khi lên đường tham dự Khóa họp kỳ II Năm 2008 của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam tại Tòa Giám Mục Xuân Lộc từ 22 đến 26.09.2008, tôi muốn chia sẻ với anh chị em một số việc liên quan tới đời sống người có đạo và xin anh chị em hiệp thông cầu nguyện.

1. Về khóa họp kỳ II năm 2008 của Hội Đồng Giám Mục.

Khi hay tin Hội Đồng Giám Mục sắp nhóm họp, nhiều anh chị em đã đến chúc mừng và cũng mong được chia sẻ các thông tin liên quan. Anh chị em biết cuộc sống chúng ta hôm nay đang chứng kiến những thay đổi có sức tác động mãnh liệt, không trừ một lãnh vực nào. Vì thế, kể từ năm 2008, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam có 2 kỳ họp toàn thế để công việc phục vụ cộng đồng dân Chúa được tích cực và hữu hiệu hơn. Kỳ I đã diễn ra tại Trung tâm Đức Mẹ Vũng tàu từ 08 đến 13 tháng 03 năm 2008. Kỳ II sẽ diễn ra tại Tòa Giám Mục Xuân Lộc từ 22 đến 26.09.2008. Các giám mục sẽ cùng nhau cầu nguyện và chia sẻ những công việc trong giáo phận. Chắc chắn cũng sẽ bàn tới những vấn đề nóng bỏng liên quan tới Giáo Hội. Xin anh chị em cầu nguyện cho các giám mục của anh chị em biết hành xử như những mục tử của đoàn chiên Chúa.

2. Về các vấn đề tại địa phương.

Tại địa phương hiện có một số vụ việc anh chị em nóng lòng muốn biết kết quả

2.1. Về Nhà thờ Nhà xứ Hiếu Đạo, Trường Tư Thục Minh Đức và Trường Kuenot.

Về các cơ sở này, tôi đã có văn thư gửi Chính quyền hai tỉnh Gialai và Kontum vào các ngày 28.08.2006 và ngày 28.08.2007. Tôi cũng viết thư thứ 3 về các cơ sở này vào đúng ngày 28.08.2008 nhưng vụ Đất Thái Hà và Tòa Khâm Sứ ngoài Hànội đang sôi động, nên tôi thấy không tiện gửi vào lúc này. Nhiều anh chị em rất bức xúc về Khu đất Nhà xứ Hiếu Đạo - tại số nhà 186 Phan đình Phùng, P.Yên Đổ, Tp Pleiku - đã và đang bị một số tư nhân chia cắt xây nhà cao tầng. Tôi đã phản ánh nhiều lần lên các cấp. Nhiều anh chị em muốn kéo nhau tới cầu nguyện đòi lại các cơ sở này. Tôi đề nghị anh chị em bình tĩnh, đừng để cảm xúc thúc bách! Với lòng tin vào quyền phép Thiên Chúa, chúng ta có thể hy vọng Chính quyền sẽ cứu xét và giải quyết thoả đáng cho chúng ta vào thời điểm thuận tiện nhất.

2.2. Đất Măng Đen, Kon Plông.

Về địa điểm hành hương kính viếng Đức Mẹ Măng Đen tại huyện Kon Plông, nhiều anh chị em cũng hỏi xem các buổi làm việc với chính quyền địa phương đi tới đâu rồi! Chúng tôi đã gửi đơn xin 4 hecta để mở trung tâm dâng kính Mẹ. Chính quyền cấp tỉnh và huyện đang cứu xét. Các vị đều có lời hứa tích cực. Tới nay chưa có câu trả lời rõ ràng và cụ thể. Chúng ta vẫn tiếp tục sống trong hy vọng. Xin anh chị em tiếp tục cầu nguyện “Để ý Chúa được thể hiện. Danh Mẹ được tôn vinh”.

2.3. Về ngày kết thúc Năm Thánh Yao Phu 14.11.2008.

Năm thánh Yao Phu sẽ kết thúc vào ngày lễ Thánh tổ Stêphanô Cuenot Thể, tử đạo, Đấng khai sáng Miền Truyền Giáo Tây nguyên, ngày 14.11.2008. Hơn 1400 anh chị em Yao Phu đã tham dự 8 ngày bồi dưỡng và tĩnh tâm qua 18 khóa suốt một năm qua. Xin anh chị em tiếp tục cầu nguyện cho Giáo Phận, cách riêng cho Gia đình yao phu. Nếu không có gì thay đổi, ngày kết thúc năm thánh sẽ được tổ chức với tính cách ngày của đại gia đình giáo phận. Hôm đó sẽ có lễ truyền chức linh mục cho 12 phó tế. Thánh lễ được tổ chức tại Nhà thờ chính tòa vào lúc 05g30 sáng. Xin mời anh chị em hiệp ý cầu nguyện và sốt sắng tham dự.

3. Về vụ đất Thái Hà và Đất Tòa Khâm Sứ.

Về chuyện Đất Thái Hà và Đất Tòa Khâm Sứ ở Hànội, nhiều anh chị em đã theo dõi qua hệ thống truyền thông hiện đại. Nhiều anh chị em thắc mắc và hoang mang khi thấy nhiều thông tin trong nước và ngoài nước đối chọi nhau. Là người kitô hữu, là chi thể trong một thân thể là Giáo Hội, mỗi chúng ta sẽ thể hiệp thông với anh chị em Thái Hà và Tổng Giáo Phận Hànội và bao người đang đòi lại quyền lợi tài sản đất đai của mình khắp nơi (1) bằng lời cầu nguyện, (2) bằng hy sinh và cụ thể (3) bằng cách chu toàn nghĩa vụ gia đình, xã hội của mình cách tốt đẹp nhất có thể. Đừng quên lo cho con em được ăn học đến nơi đến chốn để biết phân định phải trái, thật giả, tốt xấu... Đừng sao nhãng công việc giáo dục đào tạo con em trở thành những con người trưởng thành có đời sống hài hòa giữa lòng tin và nghĩa vụ công dân, biết sống theo lẽ phải, theo công bằng và yêu thương.

4. Loan báo Tin Mừng vĩ đại

Anh chị em thân mến,

Chứng kiến diễn tiến vụ Đất Tòa Khâm Sứ và Đất Thái Hà, tôi liên tưởng tới Biến cố phong thánh cho 117 vị tiền bối tử đạo tại Việt Nam năm 1988. Chúng ta phải có cái nhìn của lòng tin tiếp theo sau cái nhìn của phàm trần. Hơn một lần tôi đã tâm sự với một số vị lãnh đạo cao cấp địa phương cũng như trung ương tính cách loan báo tin mừng trong vụ này. Nhìn lại mới thấy bàn tay quan phòng kỳ diệu của Chúa. Nhìn lại mới thấm được niềm tin : Chúa chính là Chủ lịch sử. Cứ ngẫm mà coi :Giáo Hội tại Việt Nam vỏn vẹn có 6 triệu người công giáo so với hơn 80 triệu dân, làm sao có khả năng, lại càng không có phép, mở “lớp giáo lý” – cho phép tôi tạm dùng kiểu nói này - ròng rã cả năm trời cho bao nhiêu người Việt dưới hình thức “đến nghe cán bộ nói về chuyện phong thánh” tại các cơ sở từ địa phương tới trung ương. Chúa có cách làm cho người dân hiểu dưới lớp vỏ lời của các vị cán bộ. Tại địa phương chúng ta cũng như nhiều nơi khác, phong trào anh chị em các dân tộc ít ngừơi đã ồ ạt tìm đến với Giáo Hội là vào chính thời điểm này. Hiện nay ánh sáng niềm tin vào Thiên Chúa giàu lòng thương xót đang biến vụ Thái Hà, vụ Tòa Khâm Sứ cũng như bao vụ khác thành một “khoá giáo lý về sự thật, về công bằng, về tình thương”. “Sự thật sẽ giải phóng tất cả” (x. Ga 8,32).

Vì thế, tôi xin anh chị em tiếp tục cầu nguyện cho mọi người, chính quyền cũng như mỗi chúng ta, luôn biết tôn trọng sự thật, biết xử sự thật lịch lãm với lòng tôn trọng nhau. Xin Chúa ban ơn khôn ngoan cho mọi bên liên hệ biết nhìn thẳng vào sự thật và can đảm giải quyết vấn đề sớm để toàn dân dồn tâm sức vào công cuộc xây dựng Đất Nước nên giàu đẹp.

Hiệp thông cùng anh chị em trong tâm tình tôn vinh và tạ ơn Chúa.

Hiệp thông,

(đã ký và đóng dấu)

+ Micae HOÀNG ĐỨC OANH
Giám Mục Giáo Phận Kontum

Saturday, September 20, 2008

Toa Giam Muc Kontum goi kien nghi len Chu Tich Nuoc va Thu Tuong

Tòa Giám Mục Kontum gởi kiến nghị lên Chủ Tịch và Thủ Tướng Việt Nam
VietCatholic News (Thứ Sáu 19/09/2008 19:09)
Toà Giám Mục Kontum
56 Trần Hưng Đạo - Kontum - Email abrahamvn@yahoo.ca
Số 95 /VT/’08/Tgmkt

Kontum, ngày 11 tháng 09 năm 2008

Kính gửi
Ông NGUYỄN MINH TRIẾT,
Chủ Tịch Nước CHXHCN Việt Nam.
Ông NGUYỄN PHÚ TRỌNG,
Chủ Tịch Quốc Hội Nước CHXHCN Việt Nam.
Ông NGUYỄN TẤN DŨNG,
Thủ Tướng Nước CHXHCN Việt Nam.

Kính thưa Quý Ngài,

Từ nhiều năm nay, vấn đề đòi lại tài sản đất đai của người dân cũng như của các tôn giáo đã trở thành điểm nóng bỏng trong xã hội.. Vấn đề này đã hút mất nhiều công sức, nhiều thời gian của cán bộ cũng như người dân. Nó đã và đang xói mòn niềm tin của nhiều người. Cụ thể như vụ Đất Thái Hà và Tòa Khâm Sứ hiện nay. Với tư cách người công dân, chúng tôi xin gửi tới Quý Ngài bức thư này vào chính lúc Đất nước đang phải lo giải quyết những việc trọng đại như vấn đề các tệ nạn xã hội, vấn đề tham nhũng, vấn đề y tế giáo dục cũng như nhiều chương trình phát triển lớn của Đất Nước.

Chỉ có “Sự thật sẽ giải phóng” con người, mới đem lại tự do hạnh phúc cho con người. Con người vốn có tinh thần hiền lành, dễ gặp nhau, dễ tha thứ, nhưng một khi biết mình bị lừa, bị gạt, bị dồn ép.... thì họ có thể chấp nhận cả cái chết, nhất là “cái chết vì đạo”. Lịch sử cho thấy “quan nhất thời, dân vạn đại”, nhưng có được bao nhiêu vị hữu trách ý thức và nhạy bén trước những ý kiến, những khát vọng chính đáng của người dân. Trong bối cảnh cụ thể như thế, lòng yêu nước thôi thúc chúng tôi gửi lên Quý Ngài những đóng góp sau đây.

1. Vụ đất đai, tài sản của dân, của các đoàn thể đã và đang là điểm nóng bỏng.

Khắp nơi đều có người dân đi kiện đòi đất đai, tài sản. Chính quyền cần xem xét và nhận ra cái “bất cập, bất công” và mau chóng tìm cách giải quyết thỏa đáng. Đã đến lúc không chỉ dựa trên 1,2 nghị định để “đá qua đá lại” hay “chụp đủ thứ mũ” cho người dân lành trong khi quá nhiều vụ tai tiếng “vi phạm” của các cán bộ thì lại “bỏ qua quá dễ dàng”. Càng không thể dùng vũ lực hay hệ thống thông tin “như hiện nay” để bịt miệng người dân. Vụ Thái Hà chỉ là một trong muôn vàn các vụ tranh chấp. Có biết bao nhiêu người dân thấp cổ bé miệng đi khiếu kiện đòi tài sản suốt bao năm tháng mà chẳng được lắng nghe giải quyết, lại còn bị trù dập!? Xem xét và giải quyết thỏa đáng các quyền lợi của người dân là cách thể hiện lòng yêu nước thương dân cụ thể nhất, hữu hiệu nhất.

2. Đây không chỉ là chuyện đất đai

Vâng, đây không chỉ là chuyện đất đai. Cái chính là lòng người, là hạnh phúc, là tự do được làm người và làm người dân trong một đất nứơc tự do, bình đẳng. Nhiều người dân, trong đó có người dân Thái Hà, đang đòi hỏi công lý, công bằng, sự thật. Họ dám chấp nhận được chết cho một lý tưởng cao cả hơn mấy mảnh đất. Súng đạn đã đến lúc không giải quyết được vấn đề, nhất là đối với những người có một niềm tin tôn giáo như người Công giáo. Vì thế, Chính quyền không nên đem vũ lực ra để giải quyết những tranh chấp hiện nay.

3. Với tâm tình biết ơn

Nhưng, dưới ánh sáng niềm tin vào “Thiên Chúa là Chủ lịch sử”, chúng tôi xác tín, chính Ngài đang dùng Nhà Nước Việt Nam thực hiện công cuộc “loan báo Tin Mừng sự thật, công bằng, yêu thương” qua vụ đất Thái Hà. Vụ phong thánh cho 117 vị tử đạo tại Việt Nam vào năm 1988 là một minh chứng hùng hồn. Qua các buổi học tập do các cấp Chính Quyền tổ chức, nhiều người ngoài hiểu biết và cảm thông với Giáo Hội Công Giáo hơn và đã tìm đến với Giáo Hội. Chúng tôi thiển nghĩ, một cách nào đó, người Công giáo phải biết ơn chính quyền Việt Nam hôm nay.

Kính thưa Quý Ngài,

Trên đây là những dòng tâm tình mong góp được chút gì vào công cuộc xây dựng Đất Nước. Đất Nước này được ví như một con tàu. Chỉ cần điều chỉnh cái “bánh lái” nhỏ xíu, Đất Nước sẽ tiến đến vinh quang hoặc ngược lại. Chúng tôi cầu xin Ơn Trên ban cho mọi người dân, cách riêng các nhà hữu trách có được sự khôn ngoan sáng suốt, lòng khiêm tốn và tính can đảm để cùng nhau điều chỉnh kịp thời cái bánh lái nhỏ xíu đó ngõ hầu mọi khó khăn đều được giải quyết cách thoả đáng trong tinh thần tôn trọng con người, tôn trọng sự thật, tôn trọng lẽ công bằng.

Xin kính chúc Quý Ngài an bình và sức khoẻ.

Trân trọng,


HOÀNG ĐỨC OANH
Giám Mục Giáo Phận Kontum.
NB. Bản sao kính gửi
* Hội Đồng Giám Mục Việt Nam “để kính từơng”.
* Báo Hiệp Thông của HĐGMVN .

Thư hiệp thông của Giáo Phận Kontum với Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội