Monday, August 18, 2008

Phép Lạ Ngày Vọng Lễ Đức Mẹ Linh Hồn và Xác Lên Trời.

Câu chuyện xảy ra tại thành phố Milano, miền Bắc nước Ý.

Tối 14-8-1922 vào khoảng 11 giờ đêm, cô Elvira Mazzoli vẫn còn miệt mài làm việc nơi tòa báo. Vị chủ nhiệm tờ tuần san “Squilli di Risurrezione - Hồi Chuông Phục Sinh” đã rời văn phòng lâu lắm rồi, để lại công việc dang dở cho cô thư ký. Cô Elvira phải kết thúc số báo đặc biệt trước nửa đêm để giao cho nhà in. Tờ tuần báo phải lên khuôn ngay đêm nay, để sáng mai, lễ trọng Đức Mẹ Linh Hồn và Xác Lên Trời, tờ báo sẽ được phân phối cho các sạp bán báo. Lý do sự chậm trễ trong vội vã này là vì: vào phút chót, tờ báo nhận được tin: ”Đức Trinh Nữ Rất Thánh MARIA được long trọng tuyên phong làm Chủ Tịch Hội Giới Trẻ Phụ Nữ Công Giáo”. Tin quan trọng đáng được thay đổi toàn bộ tờ báo để làm nổi bật vai trò của Vị Nữ Tân Chủ Tịch Thiên Quốc.

Giờ đây chỉ còn vỏn vẹn một tiếng đồng hồ để kết thúc bài viết trước khi người thợ in đến nhận bản thảo. Đôi mắt nặng trĩu vì quá mệt, cô Elvira Mazzoli cố gắng đánh máy những hàng cuối cùng như sau:

- Chúng con xin lập lại lời dâng hiến của toàn thể Hội Đoàn cũng như của từng người chúng con cho Đức Trinh Nữ Vô Nhiễm Rất Thánh MARIA. Chúng con xin phó thác cho Mẹ cuộc sống nội tâm và công tác tông đồ của chúng con. Xin Mẹ thanh luyện chúng con. Xin Mẹ ban cho chúng con các nhân đức. Xin Mẹ cầu bầu cho chúng con ơn yêu mến Đức Chúa GIÊSU Con Mẹ. Cùng lúc, xin Mẹ cho chúng con biết làm cho những ai có dịp tiếp xúc với chúng con cũng được tăng thêm lòng kính mến Đức Chúa GIÊSU. Xin Mẹ cho chúng con ngày hôm nay biết sống trọn vẹn tư cách là giới trẻ Công Giáo để chuẩn bị cho mai ngày trở thành người vợ, người mẹ, người nữ tu và Phụ Nữ Công Giáo Tiến Hành.

Vừa đánh máy, cô Elvira như nếm trước niềm vui của toàn thể độc giả cũng như của các Hội Viên Giới Trẻ Phụ Nữ Công Giáo, vào ngày mai, khi mỗi người hân hoan mân mê trong tay mình tờ tuần báo thân yêu. Nhưng nhất là, vui chừng nào khi biết rằng, Đức Nữ Trinh Rất Thánh MARIA trở thành Vị Bảo Trợ Phong Trào Giới Trẻ Phụ Nữ Công Giáo vào chính ngày lễ trọng của Mẹ, 15-8.

Miên man với ý nghĩ, cô Elvira ngủ thiếp đi lúc nào không hay biết. Trong giấc ngủ, cô làm ngã chiếc đèn dầu đặt trên bàn viết. Dầu chảy lan trên giấy và rơi xuống áo. Cùng với dầu, ngọn lửa theo nhanh bốc cháy. Trong khoảng ngắn, ngọn lửa có thể thiêu rụi căn phòng, biến cô thành ngọn đuốc sáng và bản thảo tờ Hồi Chuông Phục Sinh tan thành tro bụi.

Thế nhưng, Vị Nữ Bảo Trợ Thiên Quốc của Phong Trào không mảy may cho phép điều này có thể xảy ra. Đức Mẹ MARIA ra tay uy quyền can thiệp. Và Phép lạ đã xảy ra. Cánh cửa sổ đang đóng kín bỗng bị mở tung. Một luồng gió nhiệm mầu ùa vào, kịp thời thổi tắt ngọn lửa bắt đầu bốc cháy, trước khi ngọn lửa có thể thiêu rụi tất cả người và vật trong phòng.

Nghe tiếng động của cánh cửa sổ bật mở, cô Elvira Mazzoli giật mình tỉnh thức. Rất nhanh sau đó, cô định trí và hoàn hồn khi thấy mình vừa thoát khỏi bàn tay tử thần trong đường tơ kẽ tóc! Không đợi chờ lâu, cô quỳ gối xuống đất, dâng lời cảm tạ Hiền Mẫu Thiên Quốc đã gìn giữ mạng sống cô an toàn.

Mấy phút sau có tiếng chuông reo. Đồng hồ cũng điểm 12 tiếng. Đúng nửa đêm. Người thợ in đến lấy bản thảo tờ Hồi Chuông Phục Sinh để cho lên khuôn. Khi cô Elvira Mazzoli trao bản thảo cho người thợ, tay cô vẫn còn run vì xúc động. Người thợ in nhận ra nét lúng túng xúc động của cô thư ký. Ông ân cần hỏi:

- Cô Elvira, cô đang run rẩy! Cô có bị gì không? Cô có muốn tôi đưa cô về nhà không?

Cô Elvira ôn tồn đáp lại:

- Thưa ông Monti, tôi không bị gì hết. Ông đừng lo lắng cho tôi. Tôi chỉ mệt một chút thôi. Nhưng tôi muốn ở lại văn phòng chờ trời sáng. Tôi đã sẵn đề tài cho bài viết của số báo vào tuần tới.

Ông Monti nhã nhặn nói:

- Tùy ý cô. Nhưng cô nên cẩn thận đóng cửa sổ lại, kẻo bị gió độc nguy hiểm!

Nói xong, người thợ in tốt lành cầm bản thảo mang đi.

Còn lại một mình, cô Elvira Mazzoli đến đứng bên cửa sổ ngước mắt chiêm ngắm bầu trời đầy sao. Vừa nhìn trời, cô vừa sốt sắng đọc những lời kinh Kính Mừng MARIA, dâng lên Hiền Mẫu Thiên Quốc, với trọn tâm tình tri ân thảo hiếu. Sau đó, cô lặng lẽ ngồi vào bàn làm việc. Cô bắt đầu đánh máy bài viết cho số báo tuần tới:

- Câu chuyện phép lạ xảy ra vào một đêm mùa hè, đêm đẹp nhất: đêm vọng lễ Đức Mẹ Linh Hồn và Xác lên Trời.

(”Il Settimanale di Padre Pio”, n.33, 10+17/8-2003, trang 25).

Biên soạn: Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt
VietCatholic News (Thứ Ba 14/08/2007 12:27)


Gm Phêrô Nguyễn Văn Nhơn: Thư hiệp thông và chia buồn

Tòa Giám Mục Đà Lạt
Đà Lạt, Việt Nam

Kính gửi: Cha chủ tịch Liên đoàn CGVNHK

Tôi vừa nhận được tin buồn về tai nạn mà anh chị em trên đường tham dự Đại Hội Thánh Mẫu tại Missouri phải chịu. Xin được hiệp thông với thân quyến anh chị em đã khuất và chia sẻ nỗi đau mất mát với cộng đoàn Giáo xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, Giáo xứ Lộ Đức và Giáo xứ La Vang, và Giáo xứ Đức Kitô Ngôi Lời Nhập thể thuộc Tổng Giáo phận Galveston-Houston. Nguyện xin Chúa đưa các tôi tớ Chúa vào hưởng Nhan Thánh và ban ơn nâng đỡ anh chị em còn ở lại.

Xin cha cũng chuyển lời phân ưu của tôi đến các giáo xứ liên hệ.

Tại Đền Thánh trong kỳ Đại Hội sắp tới, bên Đức Mẹ La Vang từ 13-15/8/2008, chúng tôi sẽ dâng lễ tưởng niệm các anh chị em đã an giấc và cầu nguyện cho mọi người tìm được bình an.

+ Phêrô Nguyễn Văn Nhơn
Giám mục Giáo Phận Đàlạt
Chủ tịch HĐGM/VN


TGM Giuse Ngô quang Kiệt: Tâm thư chia buồn với Cộng đồng CGVN tại Houston.

TÒA TỔNG GIÁM MỤC
40 phố Nhà Chung – HÀ NỘI
Ngày 10 tháng 08 năm 2008

Kính gửi:
Cha Vũ Thành
Chủ tịch Cộng đồng Công giáo Việt nam
Tổng giáo phận Galveston-Houston
Hoa Kỳ

Thưa Cha,
Được tin đoàn hành hương về Đại hội Thánh mẫu Missouri, gồm giáo dân thuộc các giáo xứ Các Thánh Tử đạo Việt nam, Đức Mẹ Lavang, Đức Mẹ Lộ đức và Đức Kitô Ngôi Lời Nhập Thể thuộc Tổng Giáo phận Galveston – Houston đã gặp tai nạn trên đường đi với số anh chị em tử vong quá cao, tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc đến Cha, đến các Giáo xứ và đặc biệt đến gia đình các anh chị em gặp nạn.

Đây là một tin buồn lớn vì số anh chị em tử vong nặng nề hơn cả trận bão Katrina khốc liệt. Hơn nữa đây là một mất mát lớn cho các giáo xứ vì đa số anh chị em tử nạn là những thành viên cốt cán, năng động, tích cực họat động tông đồ trong các phong trào đạo đức.

Tuy nhiên đây là những cái chết cao quí vì chết đang lúc thi hành nhiệm vụ đạo đức cao quí. Các anh chị em này luôn hiến dâng thời giờ, tiền của, sức lực cho Chúa và cho Hội Thánh. Hôm nay cuộc hiến dâng đi đến tận cùng vì anh chị em đã hiến dâng tất cả, kể cả mạng sống. Đó là những tấm gương đáng cho chúng ta noi theo.

Tôi xin hiệp ý với Cha, với các giáo xứ liên hệ và với gia đình, thân nhân của các anh chị em nạn nhân, trong lời cầu nguyện. Xin Chúa đón nhận những linh hồn của những người rất cao quí mà chúng ta rất mến thương này. Và cũng xin Chúa an ủi Cha, an ủi các giáo xứ, và đặc biệt an ủi các thân nhân còn sống trong những lúc buồn thương tang tóc này.

Hiệp thông sâu xa trong kinh nguyện.

+ Giuse Ngô quang Kiệt
Tổng Giám mục Hà nội

Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ: Xin Cầu Nguyện Cho Các Nạn Nhân.

CARTHAGE, MISSOURI - Chuyến xe bus chở 55 người khởi hành từ Houston, Texas chiều thứ Năm ngày 7 tháng 8 năm 2008 để đi tham dự Đại Hội Thánh Mẫu thường niên được tổ chức tại Dòng Đồng Công, Carthage, Missouri vào cuối tuần này, đã bị lật ngược trên đại lộ gần Dallas, Texas lúc 12:45 giờ sáng hôm nay 8/8/2008, khiến 14 người chết và những người khác đều bị thương.

Chiếc xe bị nạn là một trong 4 chiếc buses do Giáo xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam & Giáo xứ Đức Mẹ La Vang thuộc Tổng Giáo phận Galveston-Houston thuê cho cuộc hành hương lần này.

Cha Giuse Vũ Thành, Chánh xứ Gx CTTĐVN từ Houston đã tới ngay hiện trường (4 giờ lái xe từ Houston tới Dallas) sáng sớm hôm nay. Cha Đaminh Trịnh Thế Huy, Chánh xứ Gx Đức Mẹ La Vang cho biết có 3 giáo dân của ngài bị tử nạn.

Đây là một đại tang chẳng những của hai Giáo xứ liên hệ, mà còn là tang chung cho Cộng Đồng Dân Chúa khắp nơi.

Linh mục Giuse Nguyễn Thanh Liêm, Chủ tịch Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ, đang có mặt tham dự Ngày Thánh Mẫu, khi nghe tin tai nạn này, đã gửi tâm tình chia sẻ sâu sắc dâng lên Thiên Chúa là Cha Nhân Lành thương xót các tín hữu và gia đình bị nạn. Đồng thời ngài cũng mời gọi mọi người cùng hiệp thông cầu nguyện cho các nạn nhân là những người anh chị em đồng đạo và đồng hương Việt Nam thân yêu.

Văn phòng Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ


Nỗi Đau Bàng Hoàng!

Sáng nay, vừa ngồi vào chiếc máy tính để làm việc thì nhận được tin sét đánh : tai nạn thảm khốc đã xảy đến với phái đoàn đi dự Đại Hội Thánh Mẫu ! Nỗi đau này không phải chỉ riêng của những gia đình nạn nhân có người tử nạn trong tai nạn đau đớn bàng hoàng này. Nỗi đau này còn là nỗi đau của con người đồng loại, của những người có lòng sùng kính Đức Mẹ, của những những ai yêu mến Mẹ.

Ngậm ngùi khi nghe tin bàng hoàng và đau đớn ấy nhưng qua tai nạn thảm khốc này cho chúng ta một lần nữa về cái kinh mghiệm rõ rệt nhãn tiền rằng Thiên Chúa sẽ đến như kẻ trộm vậy. Thật vậy ! Thiên Chúa đến với mỗi người chúng ta vội vàng, lẹ làng đến độ chẳng ai có thể ngờ được.

Cách đây chưa được hai tuần, Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế cùng ba con thân bằng linh tông huyết tộc của linh mục Gioan Baotixia Nguyễn Văn Đồng đưa tiễn người con, người anh em, người linh mục thân yêu của gia đình, của Tỉnh Dòng trở về bên lòng đất Mẹ. Vì hoàn cảnh gia đình, Linh mục Nguyễn Văn Đồng đi tu muộn nên cũng lãnh sứ vụ linh mục muộn. Tuổi của Ngài đang phơi phới với biết bao nhiêu hoài bão, biết bao nhiêu mộng đẹp đang thêu dệt cho những vùng truyền giáo của Nhà Dòng. Thực sự như thế ! Trước khi bạo bệnh, Ngài đã bước những bước chân thật đẹp nơi các vùng truyền giáo, các cộng đoàn của Nhà Dòng : Nha Trang, Cần Giờ, Lấp Vò - Đồng Tháp, Vĩnh Long.

Tất cả mọi người thân yêu đều bàng hoàng và choáng váng trước tin dữ Ngài bị bạo bệnh. Những ngày tháng cuối đời, mọi người thân thương chỉ nhìn Ngài với ánh mắt đầy cảm thông và trìu mến chứ chẳng dám nói gì cả. Chẳng dám nói gì vì lẽ nỗi đau của những bệnh nhân ung thư thì không ai hiểu nỗi mà chỉ có bệnh nhân mới biết mà thôi.

Cơn đau đớn vật vã mà Cha Đồng gánh chịu phải chăng là những đau đớn bổ khuyết mà ngày xưa Chúa còn thiếu trên cây thập giá như lời Thánh Phaolô nói. Cơn đau đớn vật vã do căn bệnh ung thư phải chăng là lời cầu nguyện, nén hương trầm và lễ vật đầy ý nghĩa dâng lên Thiên Chúa. Bên cạnh sự đau đớn mà Cha Đồng gánh chịu và ra đi đấy còn là lời nhắc nhở cho những người đang sống và những người sẽ sống. Sự ra đi ấy nhắc nhớ cho chúng ta rằng cuộc đời của chúng ta thật mỏng dòn, mong manh như chiếc bình sành trong lòng bàn tay của người thợ gốm tuyệt vời là chính Thiên Chúa.

Hôm nay, cái chết đau thương đến cho những người trong đoàn dự Đại Hội Thánh Mẫu ở thành phố Carthage, Missouri cũng là lời nhắc nhớ cho chúng ta về phận người. Những người ra đi trong tai nạn bàng hoàng này cũng như Cha Gioan Baotixita Nguyễn Văn Đồng này không phải là những người xấu. Họ là những người đang làm những công việc tốt, họ đang làm việc cho Chúa, họ đang đi dự Đại Hội của Mẹ. Và rồi, những sự ra đi đớn đau này cho ta niềm tin vào tình yêu quan phòng của Chúa, vào chung cục của đời người :

“Nào phàm nhân sống mãi được sao
mà chẳng phải đến ngày tận số ?
Kìa thiên hạ thấy người khôn cũng chết,
kẻ ngu đần dại dột cũng tiêu vong
bỏ lại tài sản của mình cho người khác.

Tuy họ lấy tên mình
mà đặt cho miền này xứ nọ,
nhưng ba tấc đất mới thật là nhà,
nơi họ ở muôn đời muôn kiếp.

Dù sống trong danh vọng,
con người cũng không thể trường tồn ;
thật nó chẳng khác chi
con vật một ngày kia phải chết”
(Tv 48, 10-13)

Thật ra mà nói, có thể chúng ta đau đớn khi mất người thân nhưng theo một nghĩa nào đó chúng ta là những người đang sống còn đau đớn hơn những nạn nhân nhiều khi phải sống trong cuộc đời lữ thứ trần gian nhiều thử thách này. Nói gì thì nói, hiện tại, điều chắc chắn mà ai cũng biết là họ đã an giấc ngàn thu, họ chẳng còn phải bận tâm chi cả về cái cõi tạm này. Còn chúng ta, chúng ta đang sống chúng ta luôn bị giằng co bởi nhiều chuyện thế gian.

Ngay sự ra đi của những nạn nhân này cũng là điều để chúng ta suy nghĩ : Họ ra đi khi lòng họ thanh thản, bình an và tràn ngập đạo đức để đi dự Đại Hội Mẹ và rồi thật sự họ được bình an thật. Họ ra đi dẫu bàng hoàng, dẫu bất ngờ đấy nhưng ít nhiều họ cũng đã dọn lòng khi đến với Mẹ. Chỉ đáng tiếc thay là chúng ta, những người đang còn sống sẽ ra đi như thế nào ? Chúng ta có ra đi khi tâm hồn thư thái bình an hay ra đi trong giận hờn ghen ghét ?

Đứng trước biến cố ra đi của những người thân lại là một lần nhắc nhở cho chúng ta về phận người cũng như nhắc nhở cho chúng ta về lối sống của chúng ta. Đời mong manh, vắn vỏi để rồi chúng ta phải sống như thế nào để ngày sau chúng ta còn can đảm ra hiện diện trước mặt Chúa. Nhiều lần nhiều lúc mang phận người, chúng ta vẫn mang trong mình những tính cách của hơn thua, của tranh giành, của chà đạp, của hờn giận nhưng khi đứng trước cảnh tang thương này chúng ta có cơ hội để sống đẹp với nhau hơn, sống tử tế với nhau hơn.

Dẫu tai nạn ập đến thật đau đớn, thật bất ngờ nhưng trong lòng tin vào tình thương yêu của Chúa và Đức Mẹ, chẳng lẽ nào Chúa lại bỏ con cái của Chúa và Mẹ sao ? Trong lòng tin tưởng và tín thác, chúng ta tin rằng Chúa sẽ mở lòng mình ra để đón những người con yêu ấy và cho hưởng Nhan Thánh của Ngài qua lời chuyển cầu của Mẹ Maria.

Lm. Anmai, C.Ss.R
http://www.conggiaovietnam.net/index.php?m=home&v=detail&ia=5146


Tổng hợp tin tức & hình ảnh về tai nạn xe buýt của đoàn hành hương Thánh Mẫu.

Tâm thư chia buồn của Đức cha Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam

Tâm thư chia buồn của Đức TGM Hà Nội

Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ: Xin Cầu Nguyện Cho Các Nạn Nhân

Dòng Đồng Công: Phân Ưu

CNN: Bus in deadly crash had safety violation, officials say

AP: Bus crash in Texas kills 14 on a pilgrimage

Photo from Houston Chronicle: Church members mourn victims

Lm Trần Công Nghị: Tin mới nhất- Xe bus chở người Việt đi Ngày Thánh Mẫu Missouri: số tử vong lên tới 17 người và 5 người còn trong tình trạng nguy kịch!

Người Việt: Xe chở giáo dân đi hành hương Đại Hội Thánh Mẫu gặp tai nạn: ít nhất 15 người thiệt mạng

Bên Đống Rác - Dưới Chân Cầu

Tôi bừng tỉnh và như quên đi cái hôi thối, tôi lao vào trong đống rác như bao đứa trẻ khác. Khoảng hơn hai tiếng, chúng tôi đã “quần nát” cái đống rác. Tôi lượm cũng gần đầy cái bao bố.

Thế là tôi đã lẽo đẽo theo các em để bán vé số và ăn xin trên các đường phố Sài Gòn được hai ngày! Không biết bao nhiêu lần giở khóc giở cười. Có lẽ giờ này nếu bạn bè hay gia đình có gặp tôi thì họ cũng không thể nào nhận ra được. Tôi đã biến thành một người nghèo nàn, đen đủi, đơ dáy và hôi hám như những mảnh đời bất hạnh lê lết hết từ quán ăn này đến quán ăn khác.

Để được theo các em đi ăn xin và bán vé số không phải là dễ. Tôi đã phải lân la làm quen và giúp các em rất nhiều, tôi đã lấy được niềm tin của các em và gia đình các em. Tôi đã đã ăn và ở chung với họ. Tôi đã cho họ thấy được tôi thực sự muốn sống cảnh màn trời chiếu đất với họ để có thể hiểu và cảm thông nỗi khổ của họ!

Tối hôm nay là tối cuối cùng tôi theo các em, như dự tính ban đầu, hôm nay tôi sẽ không ngủ trong các ngôi nhà bằng giấy, trong thế giới của kẻ chết, mà tôi đã chia xẻ ở trên (Bài “Tôi Đến Thăm Em”) nhưng tôi sẽ theo một nhóm trẻ mồ côi lang thang về ngủ ở khách sạn “ngàn sao” toạ lạc dưới chân cầu Chữ Y bên Khánh Hội. Chiều hôm đó tôi đã được phép theo nhóm trẻ mồ côi lang thang. Dẫu tôi cũng đã biết các em từ trước qua hai ngày đi bán vé số và ăn xin, tuy nhiên trước khi tôi đi cụ trưởng làng dặn tôi:

- “Cháu cẩn thận nhé, tụi nó không có hiền giống như tụi nhỏ bên này đâu”!

Khoảng 3 giờ chiều, tôi hoà nhập với các em tại công viên bên cạnh nhà Thờ Đức Bà. Tôi nhập ngay vào với bọn nó một cách dễ dàng. Bọn trẻ đang bàn kế hoạch cho tối hôm nay, chúng quyết định sẽ không đi ăn xin nữa mà sẽ đi lượm ống lon, và ve chai tại đống rác bên quận 4. Nghe chúng nói đến đó tôi đã rùng mình run sợ, tôi thật sự sợ cái mùi hôi thối bốc lên từ rác, nhất là tim tôi thì yếu, không biết có thể sống nổi không. Tôi ngước lên nhìn tượng Mẹ trước nhà thờ đọc một kinh Kính Mừng xin mẹ cầu bầu cùng Chúa cho con.

Trong bóng đêm, cảnh đống rác thật hãi hùng, cao như dãy núi. Tiếng người cười nói, tiếng cãi nhau, tiếng chửi rủa hoà lẫn vào nhau, cả hàng trăm người cứ như là những bóng ma di động. Mùi hôi thối nồng nặc, tôi rùng mình run sợ. Lại đọc thêm một kinh Kính Mừng. Thấy tôi tỏ vẻ ngần ngại, con bé đứng cạnh tôi thét lên:

- “Nhảy vô đi cha nội, đứng đó là đói, lấy gì ăn.”!

Tôi bừng tỉnh và như quên đi cái hôi thối, tôi lao vào trong đống rác như bao đứa trẻ khác. Khoảng hơn hai tiếng, chúng tôi đã “quần nát” cái đống rác. Tôi lượm cũng gần đầy cái bao bố.

Bọn trẻ đã tập họp lại với nhau và bắt đầu khoe những thứ mà chúng đã lượm được. Ngoài những cái bọc nylông thông thường, có đứa khoe lượm được cái chân gà, hay một món đồ ăn được gói kỹ. Bỗng dưng có con bé khoảng 10 tuổi la to:

- “Hôm nay nhà tao không phải đói rồi.”!

Nói xong nó lôi trong cái bao của nó ra một cái đầu chó! Tôi đứng đó mà nước mắt tuôn trào, cứ như là trong mơ. Đến phiên tôi, tôi không kể gì mà chỉ đưa cho thằng bé “trưởng nhóm” cái bao bố và nói là cho hết tụi nó.

Chắc cũng khoảng nửa đêm, khi chúng tôi trở lại chân cầu chữ Y bên Khánh Hội. Các em chắc mệt mỏi, lăn ra ngủ ngay. Riêng tôi không biết vì quá mệt mỏi hay là qúa xúc động không tài nào ngủ được. Tôi cứ nằm nhìn trăng chiếu xuyên qua các khe hở của thành cầu. Trăng đêm nay sáng quá, nhưng đời các em thì thật tối! Đêm nay là đêm đầu tiên trong đời tôi hiểu được ý nghĩa của “màn trời chiếu đất.” Tôi trằn trọc, nước mắt cũng không còn để mà rơi. Tôi muốn thét lên, thét lên thật to, nhưng lại dằn lòng đau xót.

Sáng hôm sau, tôi thật sự mỏi mệt và kiệt sức. Tôi đứng dậy, lê từng bước nặng nhọc ra khỏi gầm cầu, đón taxi để quay về Khách Sạn, nhưng không một chiếc nào ngừng. Nỗi mệt mỏi và đau nhức trong thể xác tôi, không tài nào so sánh với nỗi đau tinh thần, nước mắt tôi cứ tuôn trào. Nếu như mọi khi, tôi ăn mặc lịch sự thì Taxi đã nối dài thành hàng để chào mời tôi rồi, nhưng hôm nay tôi tiều tụy và nghèo nàn. Cũng chẳng trách gì được những anh lái Taxi, vì họ cũng làm thuê cả mà. Cuối cùng tôi cũng đã thuyết phục được một cụ già chạy Honda ôm chở tôi về.

Honda dừng trước cửa khách sạn, tôi vừa bước xuống đã bị anh bảo vệ xua đuổi, nhưng khi nhận ra tôi là khách quen, anh ta cười bẽn lẽn và xin lỗi. Cụ già đứng ngoài chờ tôi vào Khách Sạn lấy tiền. Tôi đến bàn tiếp tân, xin chìa khoá phòng 205. Cô tiếp tân mọi ngày niềm nở với tôi lắm, bỗng dưng hôm nay cáu gắt lạ thường, cô nói và liếc nhìn tôi thật khó chịu:

- “Ông tìm ai! Chủ nhân phòng 205 đi ra ngoài rồi!”! Tôi giở chiếc mũ lụp xụp ra, mùi hôi bốc lên, và mỉm cười nói với cô bé,

- “Thưa cô, tôi là chủ nhân của căn phòng 205 đây!”!

Cô nhìn tôi, tí nữa thì té lăn ra khỏi ghế, cô đứng bật giậy và hỏi tôi:

- “Anh Thông, anh có sao không? Bị cướp giật à?”!

Tôi nói cho cô biết tôi không sao, chỉ mệt mỏi và muốn lên phòng nghỉ. Cô cầm chìa khoá phòng và còn dẫn tôi lên đến tận cửa. Tôi nhờ cô lấy 50 ngàn trả cho cụ già chạy xe ôm. Tôi lao vào phòng cởi quần áo và lăn ra ngủ! Một giấc ngủ bình yên và hạnh phúc!

Lạy Chúa, không có khoảng cách nào lớn hơn giữa lòng người với người, giữa các con tim của nhân loại. Cái hố sâu ngăn cách giữa giàu sang và nghèo đói đã làm cho lòng người chai đá, làm cho con tim họ dửng dưng trước những đau khổ và bất hạnh của người khác. Xin Chúa hãy thay thế quả tim bằng đá khô cằn của chúng con bằng quả tim bằng da bằng thịt, trái tim với những vòng chảy không ngừng của những giọt máu yêu thương. Xin cho chúng con biết chia xẻ với anh em những ân huệ chúng con lãnh nhận từ Chúa, Amen.

Tháng 6 năm 2000

Rev. Martino Nguyen Ba-Thong
http://www.fathermartino.org
http://hayyeuthuongnhau.org/site2008/index.php?option=com_content&task=view&id=23&Itemid=28